Bài viết

Anh sẽ về khi mùa xuân đến

Hải Phòng11/11/2025Nguyễn Thị Huyền Trang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Trường, TP. Hải Phòng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa chiến trường Trường Sơn ác liệt, nơi tiếng bom nổ ngày đêm không dứt, có một cô gái trẻ tên Lan mới 19 tuổi, là thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn. Công việc của cô là san lấp hố bom, vá đường, vận chuyển đạn và lương thực cho chiến trường miền Nam.

Một hôm, đơn vị của Lan gặp đoàn lính vận tải. Trong số đó có Trung, một chiến sĩ lái xe Trường Sơn, hơn cô 3 tuổi. Hai người quen nhau trong một buổi đêm khẩn cấp – khi cùng nhau kéo chiếc xe bị sa lầy giữa cơn mưa bom.

Ở Trường Sơn, tình yêu không có hoa hồng, không có hẹn hò, chỉ có những ánh mắt trao nhau giữa những lần tạm biệt.

Họ viết cho nhau những mảnh thư nhỏ, đôi khi chỉ kịp gửi qua tay đồng đội.

Một lần, Lan viết:

“Nếu anh có đi qua đoạn đường K9, nhớ bóp còi ba tiếng để em biết anh vẫn còn sống nhé!”

Và Trung đã làm thế thật. Mỗi khi đoàn xe của anh chạy ngang qua, ba tiếng còi ngắn lại vang lên giữa rừng núi như lời hẹn ước thầm lặng giữa bom đạn.

Một ngày cuối năm 1971, Lan cùng đồng đội đang san lấp hố bom thì máy bay Mỹ bất ngờ trút bom xuống. Sau trận bom, con đường bị cày nát, và cô gái trẻ ấy mãi mãi nằm lại giữa Trường Sơn, tuổi vừa tròn hai mươi.

Khi Trung nhận tin, anh chỉ lặng đi. Anh về đúng nơi con đường ấy, dựng lên một tấm bia nhỏ bằng đá, khắc mấy dòng chữ run run:

“Tặng em – người con gái đã giữ đường cho anh qua.”

Rồi anh lại lên đường, tiếp tục lái xe vào Nam cho đến ngày thống nhất. Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, người ta vẫn thấy Trung giờ đã là một ông lão tóc bạc trở lại Trường Sơn mỗi dịp 27/7.

Ông thắp nén nhang nơi tấm bia năm xưa, thì thầm:

“Em ơi, mùa xuân đến rồi… anh đã về như lời hứa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn