Anh thanh niên Trần Thanh Tùng
Bước đi bằng tay của chàng trai 20 tuổi
Khi đủ 18 tuổi, anh thanh niên Trần Thanh Tùng (SN 1966, trú phường Phước Thới, quận Ô Môn, TP Cần Thơ) đã lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào Binh đoàn Cửu Long, tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam Tổ quốc.
Năm 1986, trong một lần đi lấy nước cho đơn vị, anh thượng sĩ trẻ tuổi không may sa vào ổ mìn địch cài bên bờ sông. Một tiếng nổ vang lên, người thanh niên ấy chỉ thấy một quầng sáng bốc cao rồi không biết gì nữa.Cũng không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, khi tỉnh lại người lính trẻ bàng hoàng phát hiện đôi chân đã hoàn toàn biến mất. Năm 20 tuổi, bao nhiêu dự định và hoài bão của anh đã trở nên dang dở.
Trở về quê với thương tật 95%, xếp hạng thương binh 1/4, chàng thanh niên Trần Thanh Tùng trở nên khép kín, dễ nổi giận với mọi người xung quanh.
Có những khi, anh ngồi lặng hàng giờ, nhìn đám lục bình lững lờ trôi trên dòng kênh trước nhà. Và đã có thời điểm, anh muốn buông xuôi, muốn kết thúc khỏi sự bế tắc đến cùng cực này.Thế nhưng, chính những phút giây trầm mặc bên dòng sông ấy, người lính trẻ đã tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình, điều mà anh không dám nghĩ đến khi trở thành người tàn phế.
Bà Nguyễn Thị Đức - vợ thương binh Trần Thanh Tùng - kể: "Hồi đó tôi 17 tuổi, phụ mẹ bán rau phía bên này kênh. Thấy ông ấy ngồi hàng giờ bất động bên bờ sông, hỏi mới biết là thương binh nặng mới về từ chiến trường. Từ cảm phục, rồi thương đến yêu lúc nào không hay. Chính tôi là người "đánh tiếng" với ông ấy trước đó".
Hạnh phúc với tình yêu đột ngột ấy nhưng ông không dám mở lòng. Ông sợ mình trở thành gánh nặng của người ta, không thể lo cho người con gái ấy cuộc sống gia đình bình thường như những người khác. "Khổ cực, khó khăn mấy mình cùng nhau vượt. Anh không đi được thì em sẽ làm đôi chân cho anh", cô thôn nữ động viên.Chính lời nói đã tiếp sức cho anh lính bắt đầu một cuộc sống mới. Không còn những ngày ủ dột, không còn những tiếng thở dài, người thương binh ấy quyết tập đi.
"Mình mất cả 2 chân, việc giữ thăng bằng cơ thể đã khó, nói gì đến tập đi. Chưa đi được thì bò, dùng hai cánh tay chống xuống đất, trụ để kéo cả người đi. Cả thân hình phía dưới chà xát vào nền, đau đến buốt cả óc. Lần lần mãi mãi cũng "đi" được", ông Trần Thanh Tùng kể về hành trình tập đi ở cái tuổi 20 của mình.



