ÁNH THƯ LỖI HẸN BÊN DÒNG THẠCH HÃN
CÁNH THƯ LỖI HẸN BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 95, Sư đoàn 325)
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị không có bóng mát. Những rặng tre, hàng dừa đều bị bom tọa độ và pháo bầy phạt ngang thân, trơ trọi như những cây nhang khổng lồ cắm giữa đất trời khét lẹt. Đơn vị tôi chốt giữ ở khu vực ngã ba Long Hưng, nơi cửa ngõ tiến vào Thành cổ.
Trong tiểu đội có cậu lính trẻ tên Duy, quê ở Thái Bình, vừa mới nhập ngũ được sáu tháng. Duy có một thói quen kỳ lạ: cứ mỗi khi dứt một đợt pháo, cậu lại lôi trong túi áo ngực ra một xấp giấy pơ-lu-ya mỏng dính, hì hục viết. Duy bảo cậu đang viết thư cho người yêu tên Lan, là cô bạn cùng lớp năm xưa. Cậu đã viết đến lá thư thứ mười nhưng chưa một lần gửi được vì đường dây liên lạc bị cắt đứt liên tục.
Đêm ấy, nước sông Thạch Hãn đỏ rực ánh hỏa châu. Địch đổ bộ bằng xuồng cao tốc định đánh úp sườn phía Đông. Trận giáp lá cà diễn ra tàn khốc ngay trên mép nước. Duy bị một mảnh lựu đạn găm vào ngực. Khi tôi bò đến bên, cậu đã yếu lắm, tay vẫn ghì chặt túi áo ngực. Duy thào thào: "Anh... gửi cho Lan... bảo em vẫn đợi...".
Sáng hôm sau, khi tiếng súng tạm ngưng, tôi mở xấp thư của Duy ra. Lá thư cuối cùng viết dở, nét mực nhòe đi vì máu, chỉ vỏn vẹn dòng chữ: "Lan ơi, nếu anh không về, em hãy nhìn về phía mặt trời mọc, anh ở đó...". Tôi đã giữ xấp thư ấy qua suốt cuộc chiến, nhưng khi hòa bình, tôi tìm về quê Duy thì Lan đã hy sinh trong một đợt ném bom ở ga đường sắt. Cánh thư thời hoa lửa ấy vĩnh viễn lỗi hẹn, nhưng tình yêu của họ đã hóa thân vào cỏ cây, vào dòng nước xanh trong của quê hương đất nước.



