Anh Trần Văn Ơn là tấm gương sáng ngời của thanh niên Việt Nam.
Anh Trần Văn Ơn là tấm gương sáng ngời của thanh niên Việt Nam. Anh đã hy sinh anh dũng và trở thành biểu tượng hy sinh cao cả vì dân tộc. Tấm gương anh là bài học về lòng kiên cường và tình yêu dành cho quê hương đất nước
Trần Văn Ơn sinh năm 1931, tại xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Cha anh là ông Trần Văn Nghĩa là công chức bậc thấp mẹ anh là bà Huỳnh Thị Tữu. Thuở nhỏ, anh học tiểu học ở thị xã Mỹ Tho, sau đó cùng gia đình chuyển đi, trú quán tại số nhà 322/10, đường Verolun, Sài Gòn.Tháng 8 năm 1945, anh thi đậu vào lớp năm thứ nhất, bậc cao đẳng tiểu học tại Trường Pétrus Ký. Năm học 1948-1949, anh học xong năm thứ ba bậc cao tiểu, thi vượt lớp đỗ bằng đệ nhất cấp Pháp (Brevet du 1er cycle). Đến năm học 1949-1950, khi lên lớp năm thứ tư cao tiểu thì Trần Văn Ơn được đặc cách lên lớp Ban tú tài (lớp seconde, tương đương lớp 10 hiện nay) của trường vì đã có bằng đệ nhất cấp. Trần Văn Ơn được coi là một học sinh chăm ngoan, hiếu nghĩa lễ độ với cha mẹ, thầy cô, bên cạnh học tập còn ham hoạt động xã hội.
Từ năm 1947, anh tham gia vào phong trào học sinh yêu nước của trường, tham gia Hội học sinh sinh viên Việt Nam - Nam Bộ. Anh là hội viên mật của Đoàn học sinh kháng chiến nội thành, đồng thời nhận nhiệm vụ tuyên truyền, vận động học sinh trong trường tham gia vào các hoạt động chống thực dân Pháp và chính quyền thân Pháp. Anh được coi là một cột trụ của phong trào học sinh yêu nước của Trường Pétrus Ký. Ngày 09/01/1950, ở Sài Gòn đã nổ ra một cuộc biểu tình lớn của hơn 6.000 học sinh-sinh viên và giáo viên các trường Pétrus Ký, đưa yêu cầu đòi Thủ tướng Trần Văn Hữu phải thả ngay những học sinh, sinh viên bị bắt. 13 giờ ngày 09/01, chính phủ của Thủ tướng Trần Văn Hữu huy động một lực lượng lớn cảnh sát đàn áp phong trào biểu tình.
Không lùi bước trước kẻ thù, Trần Văn Ơn cùng một số bạn bè hiên ngang tiến về phía trước lớn tiếng tố cáo tội ác của chúng, đồng thời che chở cho các em nhỏ ở phía sau. Trần Văn Ơn bị bắn trong lúc đang đỡ học sinh trèo lên đống củi chất sát rào để vượt tường rào của chúng. Cùng với các nạn nhân khác, anh được đưa vào Bệnh viện Chợ Rẫy cứu chữa, tuy nhiên do vết thương quá nặng, nên đã trút hơi thở cuối cùng, qua đời vào 15 giờ 30 phút ngày 09/01/1950. Khi đó, anh Trần Văn Ơn chưa đầy 19 tuổi.
Với sự kiện lịch sử đó, noi gương và ghi nhận tinh thần đấu tranh bất khuất của anh Trần Văn Ơn và học sinh - sinh viên trong những ngày đầu kháng chiến, Đại hội toàn quốc Liên đoàn Thanh niên Việt Nam lần thứ nhất tháng 2 năm 1950 tại Việt Bắc đã quyết định lấy ngày 09/01 hàng năm là NGÀY TRUYỀN THỐNG HỌC SINH - SINH VIÊN VIỆT NAM. Truyền thống vẻ vang đó đã được các thế hệ học sinh – sinh viên kế thừa oanh liệt và trở thành bất diệt.
Truyền thống vẻ vang đó đã được các thế hệ học sinh – sinh viên kế thừa oanh liệt và trở thành bất diệt.



