ÁNH TRĂNG TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
ÁNH TRĂNG TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
Đêm hành quân qua đỉnh núi cao, cả tiểu đội bất ngờ thấy ánh trăng sáng vằng vặc giữa trời.
Sau nhiều ngày mưa dầm và khói bom, ánh trăng ấy khiến ai cũng lặng người nhìn lên thật lâu.
Anh Bình ngồi xuống bên mỏm đá rồi khẽ nói: “Lâu rồi mới thấy trời đẹp vậy.”
Một chiến sĩ trẻ cười nhỏ: “Trăng quê em chắc cũng đang sáng thế này.”
Không ai nói thêm nhưng trong lòng ai cũng dâng lên nỗi nhớ nhà da diết.
Ngoài xa, những dãy núi Trường Sơn hiện lên mờ bạc dưới ánh trăng đêm.
Tiếng gió rừng thổi nhẹ qua những tán cây già nghe thật yên bình hiếm hoi.
Rạng sáng hôm sau, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực đơn vị vừa đi qua.
Anh Bình quay lại cứu một thương binh giữa màn khói lửa mịt mù.
Ánh trăng trên đỉnh Trường Sơn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



