Anh Tuấn – Người Giữ Chiếc Cầu Tre
Mùa hè năm 1953, tại một vùng quê ven sông ở đồng bằng Bắc Bộ, anh Tuấn là một thanh niên hai mươi ba tuổi, khỏe mạnh và cần cù. Trước khi chiến tranh nổ ra, anh làm nghề đốn tre và dựng cầu cho dân làng. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn ác liệt, Tuấn tình nguyện tham gia đội dân công hỏa tuyến. Công việc của anh là sửa đường, bắc cầu và giúp bộ đội hành quân an toàn.
Một đêm, đơn vị nhận được tin một cây cầu tre bắc qua con sông lớn đã bị quân Pháp phá hỏng. Nếu không sửa kịp, bộ đội sẽ không thể vượt sông để tiếp viện cho mặt trận vào sáng hôm sau. Tuấn cùng mười người dân công lập tức mang theo tre, dây mây và dụng cụ ra bờ sông. Dưới ánh trăng mờ, mọi người âm thầm làm việc. Người chặt tre, người đóng cọc, người buộc dây. Tiếng búa chỉ vang lên thật khẽ để tránh bị địch phát hiện.
Khi chiếc cầu gần hoàn thành thì một máy bay trinh sát của quân Pháp bay qua. Không lâu sau, từng loạt đạn từ bờ bên kia bắn tới. Một phần chiếc cầu bị gãy, nhiều người phải lao xuống nước tránh đạn. Tuấn không hề nao núng. Anh động viên mọi người quay trở lại, thay những cây tre bị gãy và tiếp tục hoàn thành cây cầu trước khi trời sáng.
Đúng lúc bình minh vừa ló rạng, đoàn bộ đội đầu tiên tiến đến. Họ nhanh chóng vượt qua cây cầu an toàn để kịp tham gia trận đánh. Chiều hôm ấy, tin chiến thắng truyền về. Người chỉ huy bắt tay Tuấn và nói rằng nếu không có cây cầu được sửa kịp thời, kế hoạch tác chiến có thể đã thất bại.
Sau chiến tranh, cây cầu tre được thay bằng một cây cầu kiên cố. Mỗi lần đi qua, người dân đều nhớ đến anh Tuấn và những đêm thức trắng giữa mưa bom để giữ con đường tiếp viện. Anh hiểu rằng mình không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng từng nhịp cầu mình dựng lên đã góp phần đưa bộ đội đến chiến thắng. Đó là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời anh.



