Anh vẫn ổn đừng lo cho anh
Khói bom phủ mờ chân trời, nhuộm cả buổi chiều thành một màu xám đục. Ngày ấy, làng nhỏ ven sông không còn tiếng cười con trẻ, chỉ còn tiếng còi báo động xé toạc không gian, giục giã từng người tìm nơi trú Nn. Lan đứng trước hiên nhà, tay siết chặt bức thư đã nhàu. Đó là thư của Minh – người con trai cô hẹn ước – gửi từ chiến trường xa. Nét chữ anh vẫn vững vàng như chính con người anh, nhưng giữa những dòng chữ là cả một khoảng lặng không nói thành lời. “Anh vẫn ổn. Đừng lo cho anh. Ngày hòa bình, anh sẽ trở về, mình lại trồng hàng cau trước ngõ như đã hứa.” Lan đọc đi đọc lại câu ấy, như thể chỉ cần đọc thêm một lần, ngày anh trở về sẽ gần hơn một chút. Nhưng chiến tranh đâu cho phép người ta giữ trọn lời hứa dễ dàng. Một tiếng nổ lớn vang lên phía bờ sông. Mặt đất rung chuyển. Lan giật mình, vội chạy vào hầm trú Nn cùng mẹ. Trong bóng tối chật hẹp, cô nghe rõ nhịp tim mình đập dồn dập, xen lẫn tiếng thở dài của những người xung quanh. “Rồi sẽ qua thôi con ạ,” mẹ cô khẽ nói, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay cô. “Người ta có thể chịu đựng được nhiều hơn mình nghĩ.” Lan không đáp. Cô nghĩ đến Minh – không biết lúc này anh đang ở đâu, giữa mưa bom bão đạn, liệu anh có còn giữ trong tim hình ảnh ngôi làng nhỏ, nơi có cô chờ đợi? Đêm xuống, bầu trời không có sao, chỉ có những vệt sáng loang lổ của đạn pháo. Lan lặng lẽ bước ra khỏi hầm khi tiếng bom tạm ngưng. Gió sông thổi qua, mang theo mùi khói và cả mùi cỏ cháy. Cô ngồi xuống bậc thềm, lấy giấy bút ra viết thư trả lời. “Em vẫn ở đây. Ngôi nhà vẫn đứng vững. Hàng cau chưa trồng, nhưng em sẽ đợi. Bao lâu cũng đợi.” Cô dừng bút, nhìn lên khoảng trời mờ mịt. Ở đâu đó, có thể Minh cũng đang nhìn về một bầu trời khác, nhưng cùng một niềm hy vọng. Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ – mái nhà, tuổi trẻ, những giấc mơ giản dị – nhưng không thể dập tắt hoàn toàn niềm tin của con người. Lan gấp lá thư lại, áp vào ngực. Trong lòng cô, giữa thời hoa lửa, một mầm sống vẫn âm thầm nảy nở – mầm của hy vọng, của tình yêu, và của một ngày mai không còn tiếng bom rơi



