ÁO GIỮA MÙA ĐÔNG
Giữa mùa đông khắc nghiệt nơi biên giới năm 1979, một chiếc áo đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng.
Tôi là Sùng Văn Dế, sinh ngày 25 tháng 12 năm 1954, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Tôi lớn lên giữa núi rừng, quen với cái lạnh vùng cao, nhưng mùa đông năm 1979 thì khác — lạnh hơn, khắc nghiệt hơn, và đầy những ký ức không thể nào quên.
Khi chiến sự xảy ra ở biên giới phía Bắc, tôi cùng đơn vị được điều động lên chốt giữ một điểm cao. Nơi đó gió thổi không ngừng, ban đêm nhiệt độ xuống rất thấp. Chúng tôi không có đủ áo ấm, mỗi người chỉ có một chiếc áo bộ đội mỏng.
Những đêm gác, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Có lúc tôi phải dậm chân liên tục để giữ ấm, nhưng vẫn không ngăn được cơn run.
Trong đơn vị tôi, anh Phúc là người lớn tuổi hơn, cũng là người luôn quan tâm đến anh em.
Một đêm, khi tôi đang trực gác, anh đến gần và hỏi nhỏ:
“Có lạnh không?”
Tôi cười, nói:
“Em quen rồi, không sao đâu.”
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo khoác ngoài của mình đưa cho tôi.
Tôi vội từ chối, nhưng anh chỉ nói:
“Giữ sức mà gác, còn chiến đấu.”
Tôi nhận chiếc áo, trong lòng vừa ấm, vừa thấy ngại.
Đêm đó, tôi ngủ ngon hơn mọi khi.
Nhưng sáng hôm sau, khi chúng tôi chuẩn bị di chuyển, anh Phúc bất ngờ bị trúng đạn trong một trận đánh.
Anh ra đi rất nhanh.
Khi thu dọn đồ, tôi vẫn còn giữ chiếc áo của anh.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn giữ nó như một kỷ vật.
Chiếc áo ấy không chỉ giữ ấm cho tôi trong một đêm lạnh,
mà còn sưởi ấm tôi suốt cả cuộc đời.



