Áo mưa cho người phía sau
Một đêm mưa rừng, Bà Phạm Thị Hồng nhường chiếc áo mưa duy nhất cho người bạn bị sốt. Bà chấp nhận đi trong mưa để đồng đội được giữ ấm. Ký ức ấy trở thành câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng giữa những người trẻ.
Bà Phạm Thị Hồng nhớ nhất những cơn mưa rừng.
Mưa đến bất chợt, kéo dài và khiến đường đi trở nên trơn trượt.
Một đêm hành quân, một nữ đồng đội trong nhóm bị sốt. Người bạn run lên vì lạnh.
Bà Hồng có một chiếc áo mưa.
Bà đưa cho bạn.
Người bạn không nhận vì biết Bà cũng sẽ ướt.
Bà chỉ nói: “Cậu đang sốt, mặc đi.”
Hai người tiếp tục hành quân.
Bà Hồng đi phía ngoài, không có áo mưa. Quần áo ướt sũng.
Đến điểm nghỉ, đồng đội tìm cách hong khô quần áo cho Bà.
Người bạn được Bà nhường áo mưa hôm ấy sau này luôn nhắc lại câu chuyện.
Bà Hồng thì cho rằng đó chỉ là việc bình thường.
Nhưng Bà nói, nếu đặt mình vào hoàn cảnh ngày ấy, ai cũng sẽ làm như vậy.
Chiến tranh khiến người ta thiếu thốn, nhưng cũng khiến người ta hiểu giá trị của việc quan tâm đến nhau.
Sau nhiều năm, hai người vẫn giữ tình bạn.
Mỗi lần gặp, họ lại nhắc đến chiếc áo mưa.
Bà Hồng nói: “Cái áo mưa ấy cũ rồi, nhưng tình bạn thì không cũ.”
Đó là một trong những ký ức đẹp nhất của tuổi thanh xuân mà Bà mang theo đến hôm nay.



