ÁO NÂU SỒNG VÀ TẤM LÒNG ĐẠI HIỆU: CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ TƯ
Nguyễn Thị Mai Anh
Giữa những năm tháng mưa bom bão đạn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại vùng đất đỏ Long Thành, Đồng Nai, có một ngôi am nhỏ nằm yên bình bên dòng suối vắng. Đó là nơi tu tập của một người tu sĩ áo nâu sồng, nhưng đồng thời cũng là một "trạm dừng chân" chở che cho biết bao chiến sĩ cách mạng. Người tu sĩ mang trái tim bồ tát ấy chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Tư – vị Ni trưởng có danh hiệu Thích Đạt Nhiễn.
Duyên lành cửa Phật và lòng yêu nước thương dân
Mẹ Võ Thị Tư sinh năm 1921 trong một gia đình nhà Nho nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ thuở thiếu thời, tiếng chuông chùa thanh tịnh và những lời kinh từ bi đã sớm gieo vào lòng cô gái trẻ những hạt mầm thiện lương. Sau khi học ngành điều dưỡng tại Bến Tre và có thời gian tu nghiệp tại Bệnh viện Từ Dũ (Sài Gòn), mẹ quyết định xuống tóc quy y, chọn lối sống lánh xa hồng trần để phụng sự chúng sinh.
Năm 1943, mẹ dừng chân tại xã Bình Sơn, huyện Long Thành, tự tay dựng một am nhỏ để tu hành. Am nhỏ đơn sơ, nhưng tấm lòng của mẹ thì rộng mở. Vốn có kiến thức y học, mẹ vừa tu tập, vừa bốc thuốc, chăm sóc sức khỏe cho người dân nghèo quanh vùng. Thế nhưng, khi chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, xóm làng chìm trong khói lửa, mẹ hiểu rằng "nước có vinh thì đạo mới sáng". Am tu nhỏ bên suối vắng ấy đã nhanh chóng trở thành một cơ sở cách mạng bí mật. Cửa am chưa bao giờ khép lại trước những người chiến sĩ kiên trung lỡ bước, bị thương hay cần nơi ẩn náu.
Người con trai nuôi và nỗi đau của người mẹ
Năm 1952, chiến tranh cướp đi cha mẹ của một đứa trẻ mới lên 3 tuổi. Giữa dòng đời bơ vơ, đứa trẻ ấy đã được mẹ đón về vòng tay chở che. Mẹ đặt tên con là Nguyễn Văn Dẫn. Tuy là người xuất gia, nhưng tình mẫu tử mẹ dành cho cậu bé Dẫn lại bao la vô bờ bến. Mẹ vừa lo việc chùa, vừa nuôi nấng, dạy dỗ con chu đáo, cho con ăn học đến nơi đến chốn.
Lớn lên dưới bóng mát từ bi và lời dạy của mẹ, anh Nguyễn Văn Dẫn sớm thấu hiểu nỗi đau mất nước và lòng nhân ái. Khi vừa tròn tuổi thanh xuân, anh xin mẹ lên đường nhập ngũ, tham gia vào lực lượng bộ đội địa phương. Ngày tiễn con đi, người mẹ tu sĩ ấy không giữ con cho riêng mình. Mẹ nén giọt nước mắt vào trong, dặn con chiến đấu hết mình vì bình yên của Tổ quốc.
Thế nhưng, chiến tranh nghiệt ngã đã cướp anh đi mãi mãi. Ngày 24/2/1966, trong một trận càn ác liệt của quân chư hầu đánh thuê cho Mỹ tại xã Bình Sơn, anh Nguyễn Văn Dẫn đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 17 tuổi. Nhận tin dữ, trái tim người mẹ như thắt lại. Người xuất gia vốn dĩ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt vô thường, nhưng nỗi đau mất đi khúc ruột nuôi nấng suốt mười mấy năm trời làm sao tránh khỏi xót xa. Nén nỗi đau riêng, mẹ lại tiếp tục tụng kinh cầu nguyện cho vong linh của con và các chiến sĩ, tiếp tục âm thầm nuôi giấu cán bộ cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Biểu tượng cao đẹp "Tốt đạo, đẹp đời"
Am nhỏ ngày nào của mẹ qua thời gian đã được bá tánh và chính quyền cùng chung tay tu bổ, trở thành ngôi chùa Pháp Độ khang trang tại Bình Sơn, Long Thành. Ngày 24/4/1996, ghi nhận sự hy sinh thầm lặng và hiến dâng người con trai duy nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho Ni trưởng Võ Thị Tư.
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng – Ni trưởng Thích Đạt Nhiễn là một minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước không phân biệt tôn giáo. Mẹ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng chiếc áo sồng nâu của mẹ đã che chở cho biết bao người lính, và tình yêu thương của mẹ đã sinh ra một người anh hùng cho đất nước. Mẹ đã sống một cuộc đời trọn vẹn: trọn đạo với đức Phật và trọn hiếu với quê hương Việt Nam.


