Ao Tiên trong lời kể cho con cháu
Giờ đây, tôi là người ngồi kể chuyện cho trẻ nhỏ trong bản.
Chúng không lớn lên bằng bếp lửa như chúng tôi, mà bằng ánh điện.
Nhưng mỗi khi tôi kể chuyện Ao Tiên, chúng vẫn im lặng lắng nghe.
Tôi nói rằng, Ao Tiên không chỉ là ao nước trong rừng.
Tôi kể về cô tiên từng xuống tắm, để lại tên cho ao.
Tôi kể về Vua xưa ở cạnh ao, giữ rừng giữ nước.
Tôi kể về những mùa mưa, nơi khác sạt lở, còn Ao Tiên vẫn yên.
Tôi dặn chúng rằng, đừng tìm tiên bằng mắt, hãy tìm bằng cách sống.
Khi đi rừng, đừng chặt cây già.
Khi uống nước, nhớ nguồn.
Khi nghe chuyện xưa, đừng cười.
Nền nhà Vua xưa vẫn còn đó, dù rêu phủ.
Ao Tiên vẫn còn đó, dù lặng.
Tiên có thể không hiện, nhưng hơi sương mỗi sáng là dấu chân còn lại.
Tôi tin rằng, chừng nào con cháu còn nghe và còn kể,
thì Ao Tiên vẫn còn sống trong Mường Hum,
không ồn ào, không phô bày,
như cách núi rừng vẫn che chở con người từ thuở ban đầu.



