Bài viết

ÁO TRẮNG GIỮA "CHẢO LỬA" KHÁN ĐỨC

ÁO TRẮNG GIỮA "CHẢO LỬA" KHÁN ĐỨC

Lào Cai19/05/2026Lý Văn Vi (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh, Bác sĩ quân y Lê Thành Nghĩa, Nguyên Đội trưởng Đội điều trị 24, Mặt trận Tây Nguyên)

Giữa chiến trường Tây Nguyên những năm 1972, Đội điều trị quân y của chúng tôi giống như một trạm trung chuyển giữa sự sống và cái chết. Hầm phẫu thuật được đào sâu vào lòng đất dưới cánh rừng khộp, che chắn bằng những thân cây cổ thụ và bao cát. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt ấy, ánh sáng duy nhất là chiếc đèn bão tù mù hoặc chiếc đèn pin được treo ngược lên trần hầm. Chúng tôi phải làm việc liên tục bách kích 24 đến 36 tiếng đồng hồ không nghỉ, đôi bàn tay đẫm máu thương binh và tai lúc nào cũng ù đi vì tiếng bom tọa độ gầm rú ngoài cửa hầm.

Tôi nhớ nhất đêm cứu chữa cho chiến sĩ trinh sát tên Hùng. Anh bị trúng mảnh bom napan, toàn thân bị bỏng sâu diện rộng, lồng ngực bị rách một mảng lớn lộ cả xương sườn, hơi thở thoi thóp thảm thương. Lúc đó, pháo địch từ căn cứ lân cận bắt đầu dội trúng nóc hầm phẫu thuật. Đất cát từ trần hầm rơi xuống rào rào, chiếc đèn pin treo trên trần lắc lư dữ dội khiến ánh sáng chao đảo liên tục. Các hộ lý và y tá phải dùng thân mình che chắn lên trên người Hùng để ngăn không cho đất cát rơi vào vết mổ đang hở toác của anh.

Nguồn máu dự trữ của đội điều trị đã cạn kiệt do số lượng thương binh đổ về quá đông sau đợt phản kích buổi chiều. Nếu không có máu tiếp, tim của Hùng sẽ ngừng đập trong vài phút tới trên bàn mổ. Tôi nhìn quanh phòng, các y tá đều đã kiệt sức. Tôi lập tức chìa cánh tay trái của mình ra, bảo cô y tá phụ mổ: "Cắm kim vào, lấy máu của tôi trực tiếp truyền cho cậu ấy, tôi cùng nhóm máu O với Hùng!". Cô y tá khóc, bảo tôi đã mổ liên tục mười mấy ca, nếu lấy máu nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tôi quát lớn: "Mạng lính là mạng mình, lấy ngay đi!".

Kim tiêm cắm vào, dòng máu nóng từ cánh tay tôi chảy dọc theo ống dẫn nhựa, đi thẳng vào cơ thể của người chiến sĩ trẻ. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, mắt hoa lên vì mất máu và kiệt sức, nhưng tay phải tôi vẫn chuẩn xác đưa từng mũi khâu, thắt chặt từng mạch máu đang phun trong lồng ngực Hùng. Ca mổ kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ thành công tốt đẹp, nhịp tim của Hùng dần ổn định trở lại cũng là lúc tôi ngã khuỵu ngay bên cạnh bàn mổ. Người lính quân y ngày ấy không có súng đạn để tiêu diệt địch, nhưng chúng tôi đã chiến đấu bằng chính dòng máu và buồng phổi của mình để giữ lại những hạt giống cho ngày hòa bình độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÁO TRẮNG GIỮA "CHẢO LỬA" KHÁN ĐỨC | Câu chuyện thời hoa lửa