Áo trắng trên chiến trường lửa-XN11A
Lan vốn sợ máu, nhưng khi đối mặt với hàng chục thương binh đổ về sau mỗi trận đánh, cô trở nên mạnh mẽ lạ thường. Có những lúc thiếu gạc, Lan xé cả chiếc áo sơ mi trắng kỷ niệm của mình để băng bó vết thương cho chiến sĩ. Giữa mùi thuốc sát trùng và hơi ấm của máu, Lan vẫn dịu dàng đọc những dòng thơ của Xuân Quỳnh cho các anh nghe để quên đi cái đau cắt thịt khi thực hiện phẫu thuật không thuốc tê.
• Kết cục: Trong một đợt pháo kích thẳng vào cửa hang, Lan đã dùng thân mình che chắn cho một thương binh nặng. Cô hy sinh khi tay vẫn còn cầm chặt cuộn băng gạc dở dang. Sau này, người chiến sĩ được cô cứu sống đã đặt tên con gái mình là Lan – để mãi ghi nhớ về người y tá có tâm hồn trắng trong như mây trời Hà Nội.



