Áo vải rực bụi đường — Vạn cổ anh hùng
Đất Tây Sơn khí thiêng không ngủ. Người sinh ra không để ngồi cung vàng, mà để đứng nơi đầu sóng khi đất nước gọi tên!
Tây Sơn một dải sơn khê,
Đất võ trầm mặc, khí thiêng giục dồn.
Gió Trường Sơn lướt qua thôn,
Gọi người áo vải gánh tròn giang san.
Người tên Nguyễn Huệ xuất quan,
Về sau lịch sử hiển vinh gọi Người:
Quang Trung Hoàng đế rạng trời!
Sinh ra giữa buổi chia phôi,
Cơ đồ nát vụn, bách tính điêu linh.
Chẳng mang dòng dõi hoàng đình,
Mang lòng thương dân, mang chí cứu đời.
Đánh trận bằng cả khí trời,
Thắng bằng trí tuệ, ngàn đời khắc ghi.
Phương Nam quân Xiêm kéo đi,
Thuyền chiến che sông, binh uy trập trùng.
Rạch Gầm – Xoài Mút vĩnh dung,
Dòng giang lưu bỗng hóa vùng hiểm yếu.
Một hồi súng nổ bão giật,
Sóng trào Tây Sơn, giặc tan nát lòng.
Máu tràn đỏ cả dòng sông,
Uy danh Nguyễn Huệ vang vọng bốn phương.
Bắc Hà lại dậy tai thương,
Quân Thanh phủ kín Thăng Long bóng thù.
Phú Xuân nghe tiếng cấp báo,
Lên ngôi Hoàng đế, áo bào khoác nhanh.
Quang Trung niên hiệu xưng danh!
Chưa kịp ấm ngai cung đình,
Đã cầm cương ngựa dấn mình phong ba.
Thần tốc tiến ra Bắc Hà,
Rầm rập đêm ngày, chẳng nghỉ đường xa.
Hà Hồi, Ngọc Hồi, Đống Đa,
Từng hồi trống thúc vỡ tan mộng thù.
Quân Thanh dũng khí tiêu bạt,
Bóng vua ngút trời giữa ngàn khói bộc.
Mùng năm Tết — Mùa xuân Kỷ Dậu,
Thăng Long quét sạch bóng giặc bão giật.
Vua vào kinh, áo vương bụi đường,
Đem về đất nước một mùa khải hoàn!
Chẳng riêng thắng một trận chiến,
Vua muốn dựng lại cơ đồ nước Nam:
Mở mang dân trí, canh tân,
Đề cao quốc lực, vươn tầm thiên thu.
Trời xanh vội khép mây mù,
Bậc kỳ tài vội tạ từ nhân gian.
Chí lớn đành dừng dở dang,
Nhưng bóng Người vẫn đàng đàng thiên thu.
Bao mùa xuân đến xuân đi,
Bóng chiến bào đỏ vẫn vượt phong vân.
Một đời áo vải anh hùng,
Một cõi giang sơn bền vững đời đời.
Một vó ngựa kéo mùa xuân,
Vang cùng đất nước ngàn năm trường tồn!


