ÁO XANH GIỮA TUYẾN LỬA – CÂU CHUYỆN THANH NIÊN XUNG PHONG
Ngày ấy, bà Nguyễn Thị Hồng mới ngoài đôi mươi khi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Tạm biệt gia đình, bà cùng những người bạn trẻ lên đường với một hành trang giản dị và một niềm tin mãnh liệt: tuổi trẻ phải góp sức cho đất nước trong những năm tháng khó khăn.
Công việc của những thanh niên xung phong không chỉ là mở đường, san lấp hố bom mà còn bảo đảm giao thông, vận chuyển lương thực, tải thương và khắc phục hậu quả sau những trận đánh. Những cung đường giữa núi rừng có lúc bị bom đạn cày xới, nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, những người trẻ lại lao ra mặt đường để sửa chữa.
Bà Hồng nhớ nhất những đêm hành quân trong ánh sáng lập lòe của pháo sáng. Có những lúc cả đội phải làm việc xuyên đêm. Người đào đất, người san đường, người chuyển đá. Không ai hỏi mình phải làm bao lâu, chỉ mong tuyến đường sớm được thông để đoàn xe tiếp tục lên đường.
Một lần, sau một trận bom, một đoạn đường bị phá hỏng nặng. Mọi người vừa lo sợ vừa nhanh chóng bắt tay vào công việc. Một nữ thanh niên xung phong bên cạnh bà Hồng khi ấy chỉ nói:
“Đường chưa thông thì mình chưa được nghỉ.”
Câu nói ngắn ngủi nhưng trở thành ký ức bà nhớ mãi. Giữa chiến tranh, những người thanh niên trẻ đã động viên nhau bằng những điều giản dị như thế.
Có những người bạn cùng tuổi với bà Hồng đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện. Với những người ở lại, sự hy sinh ấy trở thành động lực để tiếp tục công việc và giữ trọn lời hứa với đồng đội.
Sau chiến tranh, bà Hồng trở về quê hương. Cuộc sống dần bình yên, nhưng mỗi khi nhìn thấy một con đường mới mở, bà vẫn nhớ về những cung đường năm xưa – nơi tuổi thanh xuân của mình và đồng đội đã gửi lại.
Bà thường nói với thế hệ trẻ:
“Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình làm được điều gì lớn lao. Chỉ nghĩ đất nước cần thì mình góp sức. Tuổi trẻ qua đi rất nhanh, nhưng nếu đã sống hết mình vì quê hương thì những năm tháng ấy sẽ không bao giờ mất.”
Câu chuyện của nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hồng là câu chuyện về một thế hệ trẻ đã không ngại gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng đứng ở những nơi khó khăn nhất để góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Họ không cầm súng nơi chiến hào, nhưng đã dùng tuổi trẻ, sức lực và cả máu xương để giữ cho những con đường không bị đứt. Những bước chân thanh niên xung phong năm xưa đã đi qua tuyến lửa, để hôm nay những con đường hòa bình được nối dài.



