Áo xanh nơi trận địa
Trận địa vùng Đông Hà, mùa xuân năm 1973, lớp thanh niên tình nguyện mặc áo xanh xung phong ra tuyến đầu. Trong nhóm có Huy, cậu chàng mười tám tuổi với nụ cười hiền, luôn là người nhắc đồng đội giữ vững tinh thần. Huy nhớ lần đầu tiên nhận nhiệm vụ gác đêm. Đêm tối, tiếng gió rít qua rừng, cậu cảm thấy lạnh buốt nhưng vẫn đứng vững. Cậu nhìn lên bầu trời đầy sao và tự nhủ: “Dù lửa đạn có ghê gớm, tuổi trẻ chúng ta vẫn sáng như sao đêm.” Trong trận địa, Huy cùng đồng đội không chỉ chiến đấu bằ
Trận địa vùng Đông Hà, mùa xuân năm 1973, lớp thanh niên tình nguyện mặc áo xanh xung phong ra tuyến đầu. Trong nhóm có Huy, cậu chàng mười tám tuổi với nụ cười hiền, luôn là người nhắc đồng đội giữ vững tinh thần.
Huy nhớ lần đầu tiên nhận nhiệm vụ gác đêm. Đêm tối, tiếng gió rít qua rừng, cậu cảm thấy lạnh buốt nhưng vẫn đứng vững. Cậu nhìn lên bầu trời đầy sao và tự nhủ: “Dù lửa đạn có ghê gớm, tuổi trẻ chúng ta vẫn sáng như sao đêm.”
Trong trận địa, Huy cùng đồng đội không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà bằng sự quan tâm lẫn nhau, chia nhau từng hớp nước, từng lát bánh. Những điều nhỏ bé ấy chính là thứ giữ cho các cậu trẻ đứng vững giữa khói lửa, để trở thành những bông hoa xanh tươi trên mảnh đất đỏ của quê hương.



