ÁT CƠM CUỐI CÙNG CỦA ĐỒNG ĐỘI
Bà Nguyễn Thị Kim Huế là cựu thanh niên xung phong từng phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trong nhiều buổi giao lưu với học sinh, sinh viên và các cuộc phỏng vấn, bà đã kể về cuộc sống gian khổ trên tuyến lửa và những kỷ niệm không bao giờ quên về đồng đội.
Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Kim Huế, cuộc sống trên tuyến đường Trường Sơn luôn thiếu thốn. Có những ngày đơn vị phải làm việc liên tục dưới mưa bom, đến tối mới được ăn một bữa cơm đạm bạc với ít gạo và rau rừng.
Một buổi chiều, sau nhiều giờ san lấp hố bom để kịp cho đoàn xe đi qua, cả tổ trở về lán. Mỗi người được chia một bát cơm nhỏ. Một nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi vừa cầm bát cơm thì nghe tiếng báo động máy bay.
Không ai kịp ăn. Tất cả lập tức cầm cuốc, xẻng chạy ra mặt đường làm nhiệm vụ. Sau đợt ném bom, đơn vị tổ chức điểm danh mới biết người đồng đội ấy đã hy sinh khi đang lấp hố bom.
Bà Huế kể rằng khi trở về lán, bát cơm của người đồng đội vẫn còn nguyên trên chiếc bàn tre. Không ai nói với ai một lời. Mọi người lặng lẽ nhìn bát cơm đã nguội, nước mắt cứ thế rơi. Hình ảnh ấy theo bà suốt cuộc đời và nhắc bà nhớ đến những người đã gửi lại tuổi xuân nơi Trường Sơn.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi gặp thế hệ trẻ, bà Nguyễn Thị Kim Huế thường kể lại câu chuyện ấy để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người. Theo bà, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng sau chiến tranh, mà là ký ức về tình đồng đội, về những con người đã sống hết mình vì Tổ quốc.



