“ATR-72” đi trên Quốc lộ 6

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, cùng với tòa soạn ở hậu phương tại Định Hóa, Thái Nguyên, Báo Quân đội nhân dân (QĐND) còn thiết lập một Tòa soạn tiền phương ở Mường Phăng (nay thuộc TP Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên), trực tiếp làm báo, phát hành, tuyên truyền tại mặt trận. Những cán bộ, phóng viên lên Tây Bắc thực hiện nhiệm vụ đặc biệt này, nay chỉ còn hai nhà báo lão thành Nguyễn Khắc Tiếp và Phạm Phú Bằng. Tuổi cao, sức khỏe không còn nhiều, nhưng mỗi khi có dịp, hai cụ vẫn hăng hái lên Điện Biên.
Nghe cụ bà nói vậy, cụ Tiếp thoáng buồn, rồi thể hiện: “Tôi lại người rồi! Bà không thấy 5 hôm nay tôi đã thực hiện lại chế độ đi bộ mỗi sáng đó sao?”. Con gái cụ từ tầng 2 đi xuống, hỏi về phương tiện hành quân cụ thể. Khi nghe tôi thông báo tòa soạn đã đặt vé máy bay cho các cụ rồi, chuyến bay vào lúc 8 giờ ngày 5-5-2014, máy bay nhỏ ATR-72, cụ bà và con cháu mới đồng ý để cụ Tiếp đi Điện Biên.
Mặc dù Báo QĐND đã đặt vé khá sớm, nhưng trước ngày lên Điện Biên theo kế hoạch 4 ngày thì nhận được thông tin không có vé cho đoàn Báo QĐND. Chúng tôi thật bối rối. Việc đầu tiên là phải báo với hai cụ. Với cụ Bằng không ngại lắm, vì: “Tôi đã dự kiến trước việc này rồi, tòa soạn cứ tiến hành theo kế hoạch, tôi ngồi ô tô cả ngày cũng được”.
Với cụ Tiếp thì không thể đến nhà. Sáng 3-5, tôi đón cụ Tiếp ở một điểm trên cung đường cụ vẫn đi bộ buổi sáng. Nghe thông tin của tôi, cụ Tiếp vẫn bình thản, chậm rãi: “Vé máy bay lên Điện Biên dịp này thì khó rồi. Ta đi ô tô cũng được, nhưng các ông phải tuyệt mật với bà nhà tôi và các con tôi nhé!”. Chúng tôi hiểu điều cụ Tiếp nói và chuẩn bị thật kỹ càng cho “chuyến bay” lên Điện Biên Phủ sáng 5-5-2014.
6 giờ 30 phút, ngày 5-5, chúng tôi đến nhà đón hai cụ đi “sân bay”. 8 giờ xe đến “sân bay” (đúng giờ máy bay cất cánh theo vé đặt mà không thành), cụ Tiếp lấy điện thoại ra, ấn phím tắt nguồn. Cụ Bằng ngồi cạnh, thấy cụ Tiếp tắt điện thoại đúng thời khắc, cứ tủm tỉm cười... Còn cụ Tiếp thì thủng thẳng: “Vỏ quýt dày phải có móng tay nhọn chứ”.
“ATR-72” đến khu vực giáp ranh giữa Hà Nội và Hòa Bình lúc 8 giờ 50 phút-đúng thời điểm máy bay hạ cánh xuống sân bay Mường Thanh sau khoảng 50 phút bay từ Nội Bài. Đúng 9 giờ, cụ Tiếp mở lại điện thoại. “Cơ trưởng” Dương Chí Quyền hiểu mưu cụ Tiếp, cho “ATR-72” chạy chầm chậm, ít phút sau chuông điện thoại của cụ Tiếp reo: “Alô! Bố nghe rõ... Lúc 8 giờ 50 phút, rất đúng giờ... Ở nhà khách Bộ CHQS tỉnh Điện Biên... cũng lịch sự và đàng hoàng lắm... ừ”.
Cụ Bằng lại cười khanh khách. Cánh trẻ chúng tôi thì cười ở nhiều cung bậc. Đại tá Nguyễn Minh Trường, Trưởng ban Ảnh gật gù: “Thua hết các cụ!”. Đường lên Điện Biên còn khá xa, nhưng cả 3 thế hệ trên xe dường như không còn chú ý đến khoảng cách, vì chuyện đời, chuyện nghề và cả những câu chuyện vui suốt dọc đường do hai nhà báo lão thành kể khiến ai nấy đều phục tài các cụ. Những câu chuyện ấy và cả việc nói dối đáng kính của họ truyền sang lớp trẻ mà thêm đạo, thêm tâm... chúng tôi không thể nào quên. Vì đó chính là tình yêu, niềm tự hào về Điện Biên, về tờ báo chiến sĩ, về thế hệ cha anh.


