ÂU CHUYỆN 1 - KÝ ỨC TIẾNG CÒI TÀU VÀ BALO NGÀY RỜI LÀNG TRÙ NINH
Trong những ngày Tháng Tư lịch sử, khi cái nắng hè bắt đầu rải vàng trên những ngọn tre già của thôn Trù Ninh, chúng tôi – những gáo trẻ của Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa – lại tìm về căn nhà nhỏ của bác Nguyễn Viết Năm. Người cựu chiến binh sinh năm 1965 với mái tóc đã điểm hoa râm, đôi mắt trầm húng nhưng ẩn chứa từng nếp gấp của thời gian và sương gió chiến trường. Rót chén trà trà xanh tỏa khói nghi ngút, bác nhìn ra khoảng sân gạch, nơi những chồi non đang nhú lên sau mưa, rồi bắt đầu ngược dòng thời gian đưa chúng tôi trở về những năm tháng hoa lửa của tuổi hai mươi.
Ngày ấy, khi lệnh lên đường cất lên, làng Trù Ninh như xôn xao hơn lệ thường. Bác Năm nhớ lại, mùa xuân năm đó, tiếng loa phát thanh của xã vang vọng khắp các ngõ ngách, thôi thúc biết bao tâm hồn trẻ trung gác lại bút nghiên, gác lại tay cày để bước vào cuộc chiến sinh tử vì độc lập dân tộc. Bác kể rằng lúc cầm chiếc balo vải bạt còn thơm mùi hồ mới, lòng bác vừa rạo rực vừa có chút bâng khuâng khó tả. Mẹ bác lặng lẽ dúi vào tay con trai nắm cơm nắm độn khoai cùng vài đồng tiền lẻ tích góp từ những buổi chợ quê. Chiếc còi tàu vang lên xé tan không gian êm đềm của vùng quê Hoằng Hóa, đưa người thanh niên Nguyễn Viết Năm cùng hàng trăm người con ưu tú của quê hương bước vào cuộc trường chinh vĩ đại. Bác bảo: "Lúc bước chân lên xe, ngoái đầu nhìn lại lũy tre làng Trù Ninh mờ dần trong sương sáng, tôi chỉ tự dặn lòng: Phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với mảnh đất đã nuôi mình khôn lớn, dẫu có phải ngã xuống cũng không được lùi bước."
Nghe từng lời kể chân chất mà thiêng liêng ấy, trong lòng những đoàn viên trẻ chúng tôi không khỏi dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào. Chúng tôi, thế hệ sinh ra khi đất nước đã hòa bình, chỉ biết đến chiến tranh qua những trang sách lịch sử hay những bộ phim tài liệu, chưa từng một lần hít thở không khí đặc quánh mùi thuốc súng hay trải qua giây phút chia ly đầy bị rịn giữa ranh giới sống - chết. Chiếc balo của bác Năm năm xưa không chỉ đựng trang phục quân ngũ, mà còn chở nặng tình yêu quê hương, niềm tin của người mẹ Trù Ninh và cả hoài vọng của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh tuổi xuân cho Tổ quốc.
Hình ảnh người thanh niên Nguyễn Viết Năm tuổi 18, 20 ngày ấy với trái tim nóng hổi nhiệt huyết đã trở thành ngọn lửa soi sáng cho lý tưởng sống của tuổi trẻ Hoằng Hóa hôm nay. Đứng trước bác, chúng tôi thấu hiểu sâu sắc rằng, tự do và bình yên của mảnh đất Trù Ninh hôm nay được đổi bằng những bước chân âm thầm và lòng quả cảm của biết bao thế hệ cha anh đi trước.



