âu chuyện cúa bác nguyễn khắc cương sinh năm 1958
Bác Nguyễn Khắc Cương, sinh năm 1958, mỗi lần nhắc đến thời tham gia chiến trường miền Nam lại trầm ngâm một lúc rồi mới kể. Bác nói: “Hồi đó tôi mới ngoài hai mươi, rời quê mà trong lòng vừa háo hức vừa lo. Huấn luyện xong là đơn vị hành quân vào Nam. Đường đi dài lắm, hết rừng lại núi, có đoạn phải đi bộ hàng chục cây số một ngày.” Bác nhớ những ngày đầu vào chiến trường, cái gì cũng lạ. Khí hậu khác, địa hình khác. Rừng miền Nam nhiều nơi rậm rạp, cây cao che kín ánh mặt trời. Ban ngày nóng hầm hập, đêm xuống lại ẩm và lạnh. Muỗi nhiều, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. “Có bữa hành quân suốt đêm,” bác kể, “mỗi người cách nhau vài mét. Không ai dám nói chuyện to. Chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng lá khô xào xạc. Mệt thì mệt thật, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ là lại cố.” Những bữa cơm giữa chiến trường rất đạm bạc. Có khi chỉ là cơm nấu vội với ít muối hoặc rau rừng. Nhưng anh em luôn nhường nhịn nhau. Người khỏe san sẻ phần việc cho người yếu. Ai ốm đau đều được chăm sóc, động viên. Bác Cương nói điều in đậm nhất trong ký ức không chỉ là gian khổ, mà là tình đồng đội. “Ở chiến trường, sống chết có nhau. Chỉ cần nghe tiếng gọi quen thuộc giữa rừng là thấy yên tâm hẳn.” Ngày đất nước thống nhất, bác và đồng đội vỡ òa trong niềm vui. Trở về quê hương, bác tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện năm xưa, bác không nói nhiều về hiểm nguy, mà nhấn mạnh vào niềm tự hào đã góp một phần nhỏ bé của mình cho hòa bình hôm nay. Giọng bác mộc mạc: “Tuổi trẻ của tôi ở chiến trường miền Nam là vậy đó. Gian khổ nhưng đáng nhớ. Và tôi luôn biết ơn vì mình đã được sống, được trở về.”


