Bài viết

âu chuyện: “Những vết sẹo kể chuyện”

Phú Thọ19/11/2025Đinh Thị Phương (Bí thư Chi đoàn Bờ Sông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ nhỏ, cháu đã quen với hình ảnh ông ngồi dưới hiên nhà, đôi mắt hiền nhưng sâu thẳm như đang cất giữ cả bầu trời ký ức. Ông là cựu chiến binh, điều ấy cháu chỉ hiểu mơ hồ khi còn bé – chỉ biết rằng trên cánh tay ông có những vết sẹo dài, và trong chiếc tủ gỗ cũ có chiếc huy hiệu màu bạc luôn được ông lau chùi cẩn thận.

Một lần, cháu tò mò hỏi:
“Ông ơi, sao tay ông lại có sẹo vậy?”

Ông cười hiền, xoa đầu cháu:
“Đó là kỷ niệm của thời trai trẻ, khi ông và đồng đội cùng giữ đất nước mình bình yên.”

Hôm ấy, lần đầu tiên ông kể cho cháu nghe một chút về những ngày tháng ra trận. Ông kể về những đêm mưa rừng dai dẳng, khi cả đơn vị nằm im lặng, chỉ nghe tiếng lá và tiếng tim người cạnh mình đập. Ông kể về người đồng đội tên Lâm – người hay hát ru đồng đội mỗi khi đến lượt gác, nhưng mãi mãi nằm lại trên mảnh đất đầy bom đạn.

“Ông sợ lắm chứ,” ông nói, “Nhưng nghĩ đến gia đình và quê hương phía sau, ông lại bước tiếp.”

Năm tháng qua đi, mỗi khi ông kể chuyện, cháu đều ngồi lặng nghe, cảm giác như đang được nhìn thấy cả một thời tuổi trẻ gan góc và kiêu hùng. Những vết sẹo ấy, cháu không còn thấy sợ nữa. Cháu thấy tự hào.

Giờ đây, tóc ông đã bạc trắng, chiếc huy hiệu năm nào vẫn nằm trong tủ, sáng lên dưới ánh nắng chiều. Mỗi khi nhìn ông, cháu luôn thầm nghĩ:

“Ông không chỉ là người kể chuyện. Ông là người đã viết nên một phần lịch sử bằng chính cuộc đời mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn