âu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh La Văn Từ
Ông La Văn Từ, sinh năm 1954 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Lớn lên giữa tiếng bom đạn và những năm tháng đất nước chưa một ngày yên bình, cậu thanh niên La Văn Từ sớm hiểu rằng hòa bình không tự đến nếu không có sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Năm vừa tròn 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, ông Từ lên đường nhập ngũ. Rời quê hương với balô nặng trĩu tình cảm gia đình và niềm tin vào ngày mai chiến thắng, ông bước vào môi trường quân ngũ đầy gian nan. Những tháng ngày huấn luyện vất vả, những bước chân hành quân xuyên núi rừng trong mưa bom bão đạn đã rèn luyện nên một người lính gan dạ, kỷ luật và tràn đầy quyết tâm.
Trên chiến trường, ông La Văn Từ được phân công vào đơn vị bộ binh – lực lượng thường xuyên đối mặt với các trận đánh khốc liệt nhất. Ông đã tham gia nhiều chiến dịch lớn, vượt qua những cuộc đụng độ cam go với kẻ thù. Có những đêm bom sáng rực cả bầu trời, đất rung chuyển dưới chân, vậy nhưng người lính trẻ ấy vẫn chỉ nghĩ một điều: “Phải bảo vệ đồng đội, phải giữ vững trận địa.”
Dẫu nhiều lần cận kề cái chết, ông Từ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Đồng đội nhớ về ông như một người lính hiền lành, sống tình nghĩa, luôn nhường phần khó khăn, nguy hiểm cho mình gánh vác.
Ngày đất nước hoà bình, ông La Văn Từ trở về quê hương với bộ quân phục đã bạc màu và những ký ức thời hoa lửa không thể nào quên. Rời chiến trường nhưng ông không rời lý tưởng sống của người lính Cụ Hồ. Trong cuộc sống đời thường, ông luôn mẫu mực, tích cực tham gia các phong trào của thôn, xã; sống nghĩa tình, đoàn kết với bà con lối xóm.
Khi được hỏi về những năm tháng chiến đấu, ông chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chúng tôi chiến đấu để hôm nay con cháu được sống trong hòa bình. Vậy là đủ.”



