Anh hùng Lực lượng vũ trang

Aunh hùng Nguyễn Thanh Tùng - Người Giữ Nhịp Cầu Thống Nhất

Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi hàng chục vạn cán bộ, chiến sĩ từ năm cánh quân đồng loạt tiến về Sài Gòn, mỗi cây cầu, mỗi con đường đều mang ý nghĩa chiến lược. Chỉ cần một cây cầu bị phá sập, bước tiến của xe tăng và pháo binh có thể bị chậm lại, tạo cơ hội cho đối phương củng cố lực lượng. Vì vậy, bảo vệ và giữ vững các cây cầu trọng yếu trở thành nhiệm vụ sống còn. Trong số những người đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ấy có Anh hùng Lực lượng vũ trang n

Cần Thơ11/07/2026Huỳnh Thị Hồng Ngân (xã Tài Văn)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
Aunh hùng Nguyễn Thanh Tùng - Người Giữ Nhịp Cầu Thống Nhất

Trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi hàng chục vạn cán bộ, chiến sĩ từ năm cánh quân đồng loạt tiến về Sài Gòn, mỗi cây cầu, mỗi con đường đều mang ý nghĩa chiến lược. Chỉ cần một cây cầu bị phá sập, bước tiến của xe tăng và pháo binh có thể bị chậm lại, tạo cơ hội cho đối phương củng cố lực lượng. Vì vậy, bảo vệ và giữ vững các cây cầu trọng yếu trở thành nhiệm vụ sống còn. Trong số những người đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ấy có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thanh Tùng, thường được đồng đội gọi thân mật là Chín Tùng. Với cương vị chỉ huy một mũi đặc công thuộc Lữ đoàn Đặc công 316, ông đã cùng đồng đội đánh chiếm và giữ vững cầu Rạch Chiếc trong sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, mở đường cho đoàn xe tăng của Quân đoàn 2 tiến thẳng vào Dinh Độc Lập, góp phần làm nên Đại thắng Mùa Xuân lịch sử.

Trong chiến tranh, lực lượng đặc công luôn được ví như những "mũi dao sắc" của Quân đội nhân dân Việt Nam. Họ thường nhận những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, phải bí mật luồn sâu vào lòng địch, đánh nhanh, đánh chính xác và giữ vững mục tiêu cho đến khi lực lượng chủ lực tiếp cận. Để trở thành một chiến sĩ đặc công, ngoài sức khỏe và kỹ năng chiến đấu, người lính còn phải có ý chí thép, sự mưu trí, khả năng ứng biến linh hoạt và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ.

Nguyễn Thanh Tùng là một trong những người chỉ huy tiêu biểu của lực lượng đặc công. Trong quá trình chiến đấu, ông luôn thể hiện bản lĩnh vững vàng, khả năng chỉ huy quyết đoán và sự bình tĩnh trong những tình huống nguy hiểm nhất. Đồng đội nhớ đến ông không chỉ bởi lòng dũng cảm mà còn bởi sự gần gũi, luôn quan tâm đến từng chiến sĩ trước mỗi trận đánh.

Đầu năm 1975, sau các chiến thắng liên tiếp ở Tây Nguyên, Huế và Đà Nẵng, cục diện chiến tranh chuyển biến nhanh chóng theo hướng có lợi cho cách mạng. Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Hồ Chí Minh với mục tiêu giải phóng hoàn toàn miền Nam trước mùa mưa. Các cánh quân chủ lực từ nhiều hướng được lệnh thần tốc tiến về Sài Gòn. Trong kế hoạch tác chiến, các cây cầu dẫn vào nội đô được xác định là những mục tiêu chiến lược cần phải giữ nguyên vẹn.

Một trong những cây cầu quan trọng nhất lúc bấy giờ là cầu Rạch Chiếc, nằm trên tuyến xa lộ Biên Hòa, cửa ngõ phía Đông dẫn vào trung tâm Sài Gòn. Đây là tuyến đường bắt buộc mà các đơn vị xe tăng và cơ giới của Quân đoàn 2 phải đi qua. Đối phương hiểu rõ tầm quan trọng của cây cầu nên đã bố trí lực lượng bảo vệ, đồng thời chuẩn bị thuốc nổ với ý định phá sập cầu nếu không thể giữ được.

Nếu cầu Rạch Chiếc bị đánh sập, các đơn vị chủ lực sẽ phải mất nhiều thời gian tìm đường vượt sông hoặc tổ chức bắc cầu dã chiến. Điều đó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến tốc độ tiến công của toàn chiến dịch. Chính vì vậy, nhiệm vụ đánh chiếm và giữ cầu được giao cho lực lượng đặc công là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.

Nguyễn Thanh Tùng được giao chỉ huy một mũi đặc công thuộc Lữ đoàn Đặc công 316 thực hiện nhiệm vụ này. Trước giờ xuất kích, ông cùng đồng đội nghiên cứu kỹ địa hình, xác định các vị trí hỏa lực của đối phương và xây dựng phương án tác chiến chi tiết. Ông căn dặn từng chiến sĩ phải tuyệt đối giữ bí mật, hành động nhanh, dứt khoát và bằng mọi giá không để địch kịp kích nổ khối thuốc phá cầu.

Rạng sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, trong màn sương mờ và không khí căng thẳng trước giờ tổng tiến công, mũi đặc công do Nguyễn Thanh Tùng chỉ huy bí mật áp sát mục tiêu. Lợi dụng địa hình và yếu tố bất ngờ, các chiến sĩ nhanh chóng khống chế những vị trí phòng ngự đầu tiên của đối phương. Tiếng súng nổ vang báo hiệu trận chiến bắt đầu.

Quân địch chống trả quyết liệt nhằm kéo dài thời gian để thực hiện kế hoạch phá cầu. Trước tình thế ấy, Nguyễn Thanh Tùng bình tĩnh chỉ huy các tổ chiến đấu chia thành nhiều hướng tiến công, vừa tiêu diệt các ổ đề kháng, vừa nhanh chóng tiếp cận khu vực đặt thuốc nổ. Với sự mưu trí và hiệp đồng chặt chẽ, lực lượng đặc công đã kịp thời ngăn chặn âm mưu kích nổ của đối phương.

Sau khi làm chủ cây cầu, nhiệm vụ của Nguyễn Thanh Tùng và đồng đội vẫn chưa kết thúc. Họ phải tiếp tục giữ vững vị trí trước những đợt phản kích của quân địch cho đến khi lực lượng chủ lực tiến tới. Trong nhiều giờ liên tục, các chiến sĩ đặc công kiên cường bám trụ, tận dụng mọi công sự và địa hình để đánh trả các đợt phản công, quyết không để đối phương giành lại cây cầu.

Đến khi những đoàn xe tăng và xe cơ giới của Quân đoàn 2 xuất hiện, cầu Rạch Chiếc vẫn còn nguyên vẹn. Hàng đoàn xe tăng nối đuôi nhau rầm rập vượt qua cầu, hướng thẳng về trung tâm Sài Gòn. Hình ảnh ấy là minh chứng rõ nhất cho sự thành công của nhiệm vụ mà Nguyễn Thanh Tùng cùng đồng đội đã hoàn thành.

Nhờ giữ được cầu Rạch Chiếc, mũi tiến công phía Đông duy trì đúng tốc độ "thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng". Chỉ ít giờ sau, xe tăng của Quân giải phóng đã tiến vào Dinh Độc Lập, buộc chính quyền Sài Gòn phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã khép lại hơn hai mươi năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước và mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất cho dân tộc Việt Nam.

Chiến công giữ cầu Rạch Chiếc là một minh chứng sinh động cho nghệ thuật tác chiến đặc công của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đó là sự kết hợp giữa lòng dũng cảm, yếu tố bất ngờ, khả năng hiệp đồng và ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá. Trong chiến công ấy, Nguyễn Thanh Tùng đã thể hiện phẩm chất của một người chỉ huy mẫu mực, luôn đặt lợi ích của tập thể và nhiệm vụ lên trên bản thân mình.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính đặc công năm xưa trở về với cuộc sống đời thường nhưng ký ức về trận đánh giữ cầu Rạch Chiếc vẫn luôn là niềm tự hào của họ. Nguyễn Thanh Tùng tiếp tục là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đức tính khiêm nhường của người lính Cụ Hồ.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Thanh Tùng được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là sự ghi nhận xứng đáng đối với những đóng góp to lớn của ông trong sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ Đại thắng Mùa Xuân năm 1975, nhưng câu chuyện về người chỉ huy đặc công giữ vững cầu Rạch Chiếc vẫn luôn được nhắc lại như một biểu tượng của trí tuệ, lòng quả cảm và tinh thần quyết chiến quyết thắng. Nếu không có những người lính như Nguyễn Thanh Tùng và đồng đội, bước tiến thần tốc của các cánh quân có thể đã gặp nhiều trở ngại hơn.

Hôm nay, cây cầu Rạch Chiếc vẫn là tuyến giao thông nhộn nhịp của Thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi dòng xe qua lại trên cây cầu ấy như đang nối tiếp nhịp cầu lịch sử mà những người lính đặc công đã gìn giữ bằng mồ hôi, máu và lòng dũng cảm. Tấm gương của Anh hùng Nguyễn Thanh Tùng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng giá trị của hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh và phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn