Anh hùng Lực lượng vũ trang

B.o.m đ.ạ.n đã tránh tôi để tôi sống đến bây giờ

"B.o.m đ.ạ.n đã tránh tôi để tôi sống đến bây giờ... Bạn bè mình ch.ế.t hết rồi, người ch.ế.t đâu đòi hỏi được gì đâu, mình được hưởng công lao của họ, mình phải đóng góp cho ngày hôm nay, mình thấy rất hạnh phúc. Không có gì quý bằng cuộc sống hết."

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Mỏ Vàng (Đoàn xã Mỏ Vàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"B.o.m đ.ạ.n đã tránh tôi để tôi sống đến bây giờ... Bạn bè mình ch.ế.t hết rồi, người ch.ế.t đâu đòi hỏi được gì đâu, mình được hưởng công lao của họ, mình phải đóng góp cho ngày hôm nay, mình thấy rất hạnh phúc. Không có gì quý bằng cuộc sống hết."

​Lời bộc bạch giản dị nhưng lay động lòng người ấy là của Trung tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Tô Văn Đực. Sinh năm 1942 tại Nhuận Đức, Củ Chi, từ một cậu bé mồ côi nghèo khó, sớm phải bôn ba làm thuê mưu sinh, ông đã trưởng thành giữa khói lửa chiến tranh và trở thành một huyền thoại quân giới nơi "Đất thép thành đồng".

Không qua trường lớp đào tạo bài bản và chỉ vừa biết đọc biết viết, ông học nghề khí tài bằng tư duy vô cùng đặc biệt: tháo rời từng chi tiết khẩu s.ú.n.g thu được của địch, đặt lên nền giấy trắng rồi vẽ lại theo các ký tự chữ cái A, B đơn sơ để ghi nhớ nằm lòng cấu tạo. Từ căn lán thô sơ dưới lòng địa đạo ngột ngạt khói th.u.ố.c n.ổ, chỉ với chiếc lò rèn đỏ lửa và sắt vụn chiến trường, ông không chỉ cải tiến hàng chục khẩu s.ú.n.g ngắn, s.ú.n.g trường mà còn tạo nên bước ngoặt lớn cho chiến tranh nhân dân.

​Đối mặt với dàn xe bọc thép M113, M114 hiện đại của quân Mỹ, ông đã liều mình một mình xử lý những quả b.o.m lép nặng tới 300kg sâu dưới lòng đất để thu gom th.u.ố.c n.ổ TNT quý giá. Dựa trên nguồn nguyên liệu này, sau 3 tháng miệt mài nghiên cứu, ông sáng chế thành công "m.ì.n gạt" — loại v.ũ k.h.í vô hình trước máy dò kim loại với cơ chế kích n.ổ cực kỳ nhạy bén khi xe t.ă.n.g chỉ cần đụng nhẹ vào cành cây gạt ngang, biến vùng đất Củ Chi thành "bãi tử địa" của lực lượng cơ giới Mỹ.

Không chỉ là một thợ quân giới tài hoa dưới lòng đất, ông còn trực tiếp cầm s.ú.n.g ra trận, hạ gục 13 xe t.ă.n.g và ti.ê.u di.ệ.t 53 lính Mỹ trước khi vinh dự nhận danh hiệu Anh hùng ở tuổi 25. Trở về cuộc sống đời thường sau chiến tranh với quân hàm Trung tá, ông lại bình thản gắn bó với ruộng vườn, giữ trọn vẹn sự khiêm nhường, chất phác của một người nông dân Củ Chi kiên trung.

​Hành trình cuộc đời của Anh hùng Tô Văn Đực là một tượng đài sống động về tinh thần tự lực tự cường và lòng yêu nước cháy bỏng. Thế hệ hôm nay xin nghiêng mình tri ân những cống hiến và trí tuệ thiên tài của ông cùng biết bao anh hùng, li.ệ.t sĩ đã dâng trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Từ tấm gương sáng ngời ấy, thế hệ trẻ nhận thức sâu sắc bài học về ý chí vượt khó và tinh thần tự học vượt giới hạn. Dù xuất phát điểm thấp hay đối mặt với nghịch cảnh thiếu thốn, sự kiên trì, chủ động mày mò và tư duy sáng tạo luôn là chìa khóa mở ra những lời giải cho mọi bài toán khó.

Tấm gương của ông còn là bài học lớn về sống có trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc; trân trọng giá trị quý giá của hòa bình hôm nay chính là phải biết nối tiếp truyền thống, cống hiến hết mình cho xã hội như lời ông từng bộc bạch: mình được hưởng công lao của đồng đội đi trước thì phải có trách nhiệm đóng góp cho ngày hôm nay.

Hơn tất cả, đó còn là bài học về sự khiêm nhường và bản lĩnh sống; dù đạt đến những chiến công lẫy lừng làm rúng động truyền thông quốc tế, phẩm chất mộc mạc, tâm hồn trong sáng và thái độ cống hiến không ngừng nghỉ mới là giá trị bền vững nhất làm nên nhân cách của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn