Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

B5 Quảng Trị thời chiến tử

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Ban, quê Trường Sơn – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ năm 1971, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang và hy sinh năm 1972 tại chiến trường B5 Quảng Trị. Anh yên nghỉ tại Nghĩa trang Đường 9. Câu chuyện được ghi lại theo lời kể của đồng đội Nguyễn Văn Vụ.

Vĩnh Long23/02/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON TRƯỜNG SƠN Ở LẠI ĐƯỜNG 9

Nhắc đến Quảng Trị năm 1972, người ta nhớ đến những tháng ngày lửa đạn dữ dội nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Vùng chiến trường B5 trở thành nơi thử thách ý chí và lòng quả cảm của biết bao người lính trẻ. Trong số đó có anh Nguyễn Văn Ban – người con của xã Trường Sơn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang.

Trường Sơn của những năm 1950–1960 là vùng quê thuần nông, đồi thấp nối nhau, đất đỏ pha sỏi. Gia đình anh Ban sống giản dị như bao gia đình nông dân khác, quanh năm gắn với ruộng đồng. Từ nhỏ anh đã quen với việc đỡ đần cha mẹ, khi thì chăn trâu, khi thì gánh nước, mùa vụ đến lại ra đồng từ tinh mơ.

Anh không phải người nói nhiều. Đồng đội sau này vẫn kể, anh có nụ cười hiền và ánh mắt luôn ánh lên sự chân thành. Mỗi khi trong làng có phong trào thanh niên tham gia dân quân, anh đều có mặt. Tinh thần trách nhiệm ấy lớn dần theo năm tháng.

Năm 1971, khi vừa tròn tuổi đôi mươi, anh lên đường nhập ngũ. Ngày nhận giấy gọi, anh chỉ lặng lẽ gói ghém vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và tấm ảnh gia đình. Mẹ anh tiễn con ra đầu làng, dặn: “Ra đi giữ gìn sức khỏe, sống cho xứng đáng.” Anh gật đầu, ánh mắt rắn rỏi hơn bao giờ hết.

Anh được biên chế về Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện khắc nghiệt. Hành quân dã ngoại, băng rừng lội suối, học điều lệnh, học kỹ thuật… tất cả đều mới mẻ. Nhưng anh Ban luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đồng đội Nguyễn Văn Vụ – người cùng nhập ngũ năm 1971, cấp bậc H1, đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang – nhớ lại: “Ban chịu khó lắm. Việc nặng cũng nhận, không bao giờ kêu ca.”

Cuối năm 1971 – đầu 1972, tình hình chiến trường miền Trung diễn biến căng thẳng. Quảng Trị trở thành điểm nóng khốc liệt. Đơn vị của anh được lệnh tăng cường chi viện cho chiến trường B5.

Hành quân vào Nam là hành trình dài và gian nan. Những cánh rừng Trường Sơn hun hút, mưa rừng xối xả, vắt bám đầy ống quần. Nhưng người lính trẻ vẫn bước đều. Trong balô của anh, ngoài quân tư trang, còn có một bức thư chưa kịp gửi về quê.

Quảng Trị năm 1972 đỏ lửa. Bom đạn dội xuống từng ngày, từng giờ. Đất đá cày xới, cây cối gãy đổ. Tiếng pháo nổ không ngớt. Ở chiến trường B5, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Anh Ban cùng đồng đội tham gia nhiều nhiệm vụ hiểm nguy: vận chuyển đạn dược, giữ chốt, củng cố trận địa. Có những đêm mưa tầm tã, cả đơn vị phải bám trụ trong hầm, đất rung chuyển bởi bom phá. Có những buổi sáng, vừa ló rạng đã nghe tiếng pháo gầm phía trước.

Trong những giờ phút hiếm hoi yên tĩnh, anh thường nhắc đến quê nhà Trường Sơn. Anh kể về con suối nhỏ sau nhà, về mùa lúa chín vàng trên triền đồi. Đồng đội nghe anh kể mà lòng dịu lại giữa khói lửa.

Mùa hè năm 1972, chiến sự lên đến đỉnh điểm. Trong một trận chiến ác liệt tại khu vực B5 Quảng Trị, anh đã anh dũng hy sinh. Thông tin về trận đánh không còn đầy đủ, chỉ biết rằng anh ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ cùng đồng đội.

Sự ra đi của anh để lại khoảng lặng lớn trong đơn vị. Nguyễn Văn Vụ nhớ lại: “Hôm đó ai cũng lặng người. Ban hiền, sống chan hòa. Anh em thương lắm.”

Sau này, anh được quy tập và an táng tại Nghĩa trang Đường 9 – nơi yên nghỉ của hàng vạn chiến sĩ đã ngã xuống trên mặt trận Quảng Trị. Mỗi hàng mộ thẳng tắp là một câu chuyện còn dang dở. Trong số đó, có phần mộ mang tên Nguyễn Văn Ban – người con của Trường Sơn, Lục Nam.

Tin anh hy sinh về đến quê nhà trong nỗi bàng hoàng. Cha mẹ anh lặng lẽ lập bàn thờ, đặt di ảnh con trai giữa gian nhà chính. Người làng đến chia buồn, ai cũng tiếc thương.

Những năm sau hòa bình, nhiều đồng đội có dịp trở lại thăm Nghĩa trang Đường 9. Trước hàng bia mộ trắng, họ đứng lặng hồi lâu. Nguyễn Văn Vụ mỗi lần nhắc đến anh Ban đều nói bằng giọng trầm: “Ban nằm lại đó, nhưng tinh thần thì vẫn ở cùng anh em.”

Thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ. Trường Sơn hôm nay đổi thay nhiều. Con đường đất ngày xưa nay đã được trải nhựa. Trẻ em cắp sách đến trường trên những chiếc xe đạp mới. Nhưng mỗi dịp tháng Bảy, gia đình và bà con vẫn nhắc tên anh trong niềm tri ân sâu sắc.

Anh Nguyễn Văn Ban ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống trọn những ước mơ giản dị của một người thanh niên. Nhưng anh đã sống trọn vẹn lý tưởng của một người lính.

Giữa Nghĩa trang Đường 9, nơi gió Lào thổi qua những hàng bạch đàn, có một phần mộ mang tên anh. Đó không chỉ là nơi yên nghỉ, mà còn là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Người con của Trường Sơn đã ở lại nơi tuyến lửa năm nào. Nhưng ký ức về anh vẫn sống mãi trong lòng đồng đội, trong lòng quê hương Lục Nam.

NGUỒN

Thông tin về liệt sĩ Nguyễn Văn Ban được ghi nhận theo lời cung cấp của:

Ông Nguyễn Văn Vụ, sinh năm 1954
Địa chỉ: Đồi Ngô – Lục Nam – Bắc Giang
Nhập ngũ năm 1971
Cấp bậc: H1
Chức vụ: AP
Đơn vị: Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn