Ba anh em – một lời thề Tổ quốc
Ở một làng quê ven biển địa đầu miền Trung, có một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Ngôi nhà nhỏ đó có ba người con trai lên đường nhập ngũ kháng chiến chống Mỹ giành lại độc lập cho non sông với một điều giản dị: “Nước còn thì nhà còn”
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
Ba anh em – một lời thề Tổ quốc
Ở một làng quê ven biển địa đầu miền Trung, có một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Ngôi nhà nhỏ đó có ba người con trai lên đường nhập ngũ kháng chiến chống Mỹ giành lại độc lập cho non sông với một điều giản dị: “Nước còn thì nhà còn”
Ký ức của cựu chiến binh Trần Văn Đẩu, sinh năm 1952, tại thôn Hồ Nam – xã Hồ Vương, người đã nối tiếp ý chí của 2 anh trai là liệt sĩ tham gia kháng chiến chống Mỹ, trực tiếp tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử làm nên đại thắng mùa xuân 1975.
Năm chiến tranh ác liệt nhất, giấy gọi nhập ngũ lần lượt đến với cả ba anh em của Bác. Người anh cả Trần Đăng Khoa nhập ngũ trước vào năm 1968, để lại hậu phương bố mẹ già và người vợ trẻ đang mang thai; Ngày tiễn con, mẹ chỉ lặng lẽ gói nắm cơm, dúi vào tay con chiếc khăn tay đã sờn, dặn một câu: “Đi cho trọn nghĩa, con nhé”. Hai năm sau, người anh thứ hai Trần Đức Liệu mới cưới vợ, đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Bà mẹ nhìn hai chiếc giường tre và hai người con dâu, nước mắt rơi mà không khóc thành tiếng. Bà chỉ bảo con: “Anh con ngoài đó, nhớ sống cho xứng đáng”.
Nỗi đau lớn nhất năm 1972, khi đất nước chưa giành độc lập, gia đình liên tiếp nhận tin báo về, cả hai anh đều đã Hy sinh ở chiến trường miền nam vì độc lập tự do cho tổ quốc, chỉ cách nhau chưa đầy 4 tháng trời.
Đến Bác người em út, ngoài hai mươi tuổi, cũng khoác ba lô lên đường. Trước lúc đi, Bác ngồi xuống bên mẹ, xin phép được ra trận. Bà đỡ con dậy, đặt tay lên vai:“Nhà mình không ai trốn tránh. Đi đi con”. Ba anh em, ba hướng chiến trường, chung một lời thề: còn sống là còn chiến đấu, còn Tổ quốc là còn gia đình.
Bác nhập ngũ ngày 15/3/1975, thuộc Trung đội 2, Đại đội 10, Tiểu đoàn 4, Lữ đoàn 45. Từ đơn vị Quán Dắt, Triệu Sơn, Thanh Hoá hành quân qua đường 9 Quảng trị vào tập kết tại Đồng Xoài, Phước Long qua Buôn Mê Thuột về căn cứ Phú Lợi Bình Dương trực tiếp tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử làm nên đại thắng mùa xuân 1975 giành lại độc lập cho dân tộc.
Chiến tranh kết thúc, Bác xuất ngũ tháng 5/1979. Người anh cả, Người anh thứ hai nằm lại nơi rừng sâu, chưa biết mộ phần ở nơi đâu. Người em út trở về trong màu áo cựu chiến binh, mang theo ký ức không bao giờ phai. Bố Mẹ già mất đi trong thanh thản, bởi ông bà đã dâng cho đất nước những người con xứng đáng.
Hôm nay, trong căn nhà đã xây lại khang trang hơn, trên bàn thờ treo Bằng Tổ Quốc ghi công, Bảng vàng danh dự, Bằng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, Huân Chương kháng chiến là những ghi nhận cao quý nhất của Nhà nước cho những đóng góp lớn lao nhất của gia đình đã giành trọn cho Tổ quốc cho non sông. Người cựu chiến binh tóc đã bạc kể lại câu chuyện năm xưa cho con cháu, giọng trầm nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Đó không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà là hình ảnh thu nhỏ của hàng triệu gia đình Việt Nam trong những năm tháng máu lửa, nơi tình nhà hòa trong tình nước, nơi sự hy sinh lặng lẽ làm nên độc lập hôm nay. “Bác mong rằng thế hệ trẻ sau này nêu cao tinh thần sẵn sàng bảo vệ tổ quốc và quan tâm tìm được hài cốt, xác định danh tính các anh hùng liệt sĩ, trong đó có hai người anh trai liệt sĩ của Bác”.



