Bài viết

Bà Ba Tỵ – Người giao liên của lòng dũng cảm

An Giang27/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, vùng Bảy Núi là một trong những căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng. Giữa núi rừng trùng điệp và sự truy quét gắt gao của kẻ thù, có một người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí kiên cường – bà Ba Tỵ, một nữ giao liên thầm lặng.

Bà Ba Tỵ vốn chỉ là một người phụ nữ nông dân bình dị. Cuộc sống của bà trước kia gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chợ quê giản dị. Nhưng khi quê hương bị giày xéo, bà đã quyết định tham gia cách mạng, nhận nhiệm vụ làm giao liên – một công việc nguy hiểm nhưng vô cùng quan trọng.

Mỗi ngày, bà gánh một đôi quang gánh, bên trên là rau củ, cá khô như bao người buôn bán khác. Nhưng ít ai biết rằng, ẩn sâu bên dưới lớp hàng hóa ấy là những tài liệu mật, những bức thư quan trọng được gửi đến các cán bộ hoạt động trong vùng. Con đường bà đi qua không chỉ là những lối mòn quen thuộc mà còn là những nơi đầy rẫy hiểm nguy, nơi kẻ thù luôn rình rập.

Một buổi trưa nọ, khi bà đang trên đường chuyển tài liệu, một toán lính bất ngờ lập chốt kiểm tra. Tim bà đập dồn dập, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Bà từ từ đặt gánh xuống, giả vờ lau mồ hôi rồi ngồi nghỉ bên vệ đường. Khi lính tiến lại gần, yêu cầu kiểm tra, bà nhanh trí dùng chân khéo léo gạt lớp đất phủ kín phần tài liệu được giấu dưới đáy gánh.

“Bà đi đâu?” – một tên lính hỏi gằn.

“Dạ, tui đi chợ bán rau, nắng quá nên ngồi nghỉ chút,” bà đáp bằng giọng run run nhưng đầy tự nhiên.

Sau khi lục soát sơ qua mà không phát hiện điều gì, chúng bỏ đi. Chỉ đến khi bóng lính khuất hẳn, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Đôi tay bà run lên, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Bà biết rằng, nếu bị phát hiện, không chỉ bản thân mà cả những người liên quan đều gặp nguy hiểm. Thế nhưng, bà vẫn không hề chùn bước.

Những chuyến đi như thế cứ tiếp diễn ngày này qua ngày khác. Có những hôm trời mưa tầm tã, đường lầy lội, bà vẫn lặng lẽ bước đi. Có những đêm tối mịt mùng, bà men theo lối rừng để tránh tai mắt địch. Mỗi bước chân của bà là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một lần góp phần giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, bà Ba Tỵ chỉ nhẹ nhàng kể lại:
“Lúc đó cũng sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng nghĩ tới quê hương, tới bà con mình, thì phải cố mà làm.”

Câu nói giản dị ấy đã nói lên tất cả. Bà không coi mình là anh hùng, nhưng chính sự bình dị và lòng dũng cảm ấy đã làm nên một người anh hùng thầm lặng.

Ngày nay, câu chuyện về bà Ba Tỵ vẫn được người dân vùng Bảy Núi nhắc lại như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước. Giữa những năm tháng gian khổ, hình ảnh người phụ nữ gánh rau đi qua những con đường đầy nguy hiểm đã trở thành minh chứng sống động cho tinh thần

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn