Bài viết

Bà Bảy Bánh Tét – Đòn Bánh Dẻo Thơm Và Khói Bếp Anh Nuôi

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bất kể nắng mưa, góc chợ nhỏ phường Long Châu luôn hiện diện sạp bánh tét của bà Bảy (65 tuổi). Những đòn bánh tét lá chuối xanh thẫm, buộc lạt giang đều tắp, khi cắt ra nức mùi nếp dẻo, nhân đậu xanh thịt mỡ béo ngậy đã trở thành thức quà sáng quen thuộc của người dân quanh vùng. Bà Bảy dáng người phúc hậu, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, bàn tay cắt bánh điêu luyện bằng chính sợi lạt buộc. Nhìn người phụ nữ bình dị ấy, khó ai tưởng tượng bà từng là một "anh nuôi" (cấp dưỡng) tháo vát, đảm đang của một tiểu đoàn bộ binh chiến đấu tại chiến trường biên giới Campuchia.

Năm 1980, bà Bảy tình nguyện sang chiến trường K phục vụ. Nhiệm vụ của bà không phải là cầm súng ra tuyến đầu, mà là đảm bảo những bữa ăn nóng sốt cho bộ đội sau những trận đánh khốc liệt. "Gói bánh tét ở quê có nếp ngon, thịt béo, lá chuối xanh. Chứ nấu ăn ở chiến trường K mùa khô thì chua xót lắm," bà Bảy lấy sợi lạt xẻ đôi đòn bánh tét, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt. "Gạo ẩm mốc, mắm muối thiếu thốn. Đội cấp dưỡng tụi dì phải đi hái rau rừng, bắt ếch nhái để cải thiện bữa ăn cho anh em. Có những lần bếp Hoàng Cầm vừa nhúm lửa thì pháo địch bắn tới tấp, đất cát văng đầy nồi cơm dã chiến. Tụi dì phải ôm xoong nồi chạy xuống giao thông hào, xót xa gạt lớp đất đỏ trên mặt đi để chia phần cơm hiếm hoi cho thương binh."

Bà Bảy luôn xem những người lính trẻ như em ruột của mình. Niềm vui lớn nhất của bà ngày đó là thấy anh em ăn ngon miệng, chùi mép cười giòn tan trước giờ xuất kích. Nỗi đau lớn nhất cũng là nhìn những phần cơm chiều còn thừa lại vì chủ nhân của chúng đã vĩnh viễn không trở về. Giải ngũ, bà mang theo bí quyết nấu ăn bằng cả trái tim ấy mở sạp bán bánh tét mưu sinh. "Mỗi đòn bánh tét dì gói ra đều đong đầy cái tình của người miền Tây. Ngày xưa nấu cơm cho bộ đội ăn để có sức đánh giặc, giờ gói bánh cho bà con ăn để có sức làm lụng xây dựng quê hương. Sống trong hòa bình, thấy ai cũng được ăn no mặc ấm, dì cảm thấy cái nghề bếp núc của mình tuy nhỏ bé nhưng thật sự có ý nghĩa," bà Bảy cười móm mém, gói cẩn thận nửa đòn bánh tét vào chiếc túi nilon đưa cho một em học sinh tiểu học vừa ghé mua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn