BÀ BẢY ĐỒNG TÂM KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA MỘT NGƯỜI GIAO LIÊN
Tên gọi: Bà Bảy Đồng Tâm Thời kỳ hoạt động: Kháng chiến chống Mỹ Lực lượng tham gia: Cách mạng – giao liên, du kích Độ tuổi tham gia cách mạng: Khoảng 18 tuổi
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở miền Tây Nam Bộ, có những con
người âm thầm góp sức cho cách mạng mà không cần danh xưng hay phần thưởng. Bà
Bảy Đồng Tâm là một trong những con người như thế. Cuộc đời bà gắn liền với những
chuyến đi giao liên đầy hiểm nguy, với đòn roi, nhà tù và những mất mát không gì bù đắp
được.
Bà tham gia cách mạng khi mới mười tám tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn sống
trong vòng tay gia đình, bà đã rời bỏ cha mẹ, anh em để làm nhiệm vụ giao liên. Công
việc của bà là mang thư từ, tài liệu mật giữa các cơ sở cách mạng ở Phụng Hiệp, Cần
Thơ, Sóc Trăng, Cà Mau... Những chuyến đi ấy không có giờ giấc cố định, không có
đường đi an toàn, chỉ có một yêu cầu duy nhất: giữ bằng được bí mật cho tổ chức.
Thư từ thời đó rất nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay và ghi toàn ký hiệu. Để tránh bị phát
hiện, mỗi lần đi giao thư bà phải nhai rồi nuốt hơn hai chục lá thư vào bụng. Bà kể, nếu
gặp lính chính quyền Ngô Đình Diệm mà bị nghi ngờ thì chắc chắn sẽ bị bắt, bị đánh,
thậm chí mất mạng. Vì vậy, nuốt thư là cách duy nhất để bảo vệ tài liệu, dù biết rằng điều
đó có thể khiến bản thân phải chịu hậu quả khôn lường.
Trong một lần làm nhiệm vụ, bà không may rơi vào tay địch. Bà bị lính bắt và giải
về trại giam ở Vĩnh Long. Tại đây, bà phải trải qua những ngày tháng kinh hoàng. Địch
giam giữ, thẩm vấn liên tục, hỏi bà giao thư cho ai, tổ chức ở đâu, cha mẹ là ai, đồng đội
là những người nào. Trước những câu hỏi ấy, bà chỉ lặp đi lặp lại một câu trả lời: mình là
người làm mướn, không cha mẹ, không biết chữ, không biết gì về cách mạng.
Không moi được thông tin, địch bắt đầu tra tấn dã man. Chúng đánh đập không
nương tay, dùng dao chẻ ngón tay, ngón chân, dùng lưỡi lê rạch vào người bà. Những vết
thương ấy đến nay vẫn còn hằn trên cơ thể, trở thành dấu tích của một thời máu lửa.
Trong cơn đau đớn tột cùng, bà chỉ nghĩ rằng nếu mình có chết thì cũng không được khai,
vì khai ra sẽ làm liên lụy đến biết bao người khác. Sự kiên cường ấy khiến địch tức tối,
gọi bà là “con quỷ cứng đầu”.
Sau một thời gian bị giam giữ và tra tấn, bà tìm được cơ hội trốn thoát. Trong lúc
bị truy đuổi, bà chạy vào một đám sậy lớn, đứng im trong đó suốt cả đêm. Địch bắn súng
dữ dội, lùng sục khắp nơi nhưng không phát hiện ra bà. Khi trời sáng, bà gặp được một
người dân chèo xuồng đi ngang. Biết bà là người của cách mạng, người ấy đã thương tình
cứu giúp, đưa bà rời khỏi vùng nguy hiểm.
Thoát khỏi tay địch, bà không trở về với cuộc sống bình thường mà tiếp tục theo
cách mạng, tham gia lực lượng du kích. Cuộc sống lúc đó vô cùng gian khổ. Không nhà
cửa, không nơi trú ẩn cố định, ban ngày phải ẩn nấp, ban đêm mới dám đi lại. Thức ăn
chủ yếu là rau dại, lục bình non hái ven sông. Có những ngày đói lả, chỉ cần một nồi cháo
loãng cũng đủ giúp bà cầm cự qua ngày.
Chiến tranh không chỉ để lại thương tích trên thân thể bà mà còn cướp đi gần như
toàn bộ gia đình. Cha mẹ mất lúc nào, mồ mả ở đâu bà cũng không hay biết. Trong
mười người anh em, chín người đã chết, chỉ còn một mình bà sống sót. Đến tuổi già, sức
khỏe không cho phép, bà không còn khả năng đi tìm lại người thân. Nỗi đau ấy trở thành
ký ức ám ảnh suốt cuộc đời.
Nhắc về công tác giao liên, bà cho biết tổ chức lúc bấy giờ vô cùng chặt chẽ. Mỗi
địa phương chỉ có một người nhận thư, người giao nhớ mặt người nhận, không thể nhầm
lẫn. Bà thường đi một mình, lặng lẽ giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Mỗi chuyến đi là một lần đối diện hiểm nguy, nhưng bà chưa từng từ chối nhiệm vụ.
Giờ đây, ở tuổi ngoài tám mươi, sức khỏe bà ngày càng suy yếu. Những vết thương
cũ thường xuyên tái phát, khiến bà phải đi bác sĩ nhiều lần. Dẫu vậy, ký ức về những năm
tháng làm giao liên vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ bà. Mỗi câu chuyện bà kể không chỉ
là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử sống của dân tộc.
Cuộc đời của Bà Bảy Đồng Tâm là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của
những con người bình dị trong chiến tranh. Không tên tuổi, không huy chương, nhưng
chính họ đã góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng. Câu chuyện của bà nhắc nhở thế
hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt
và cả tuổi thanh xuân của biết bao con người.
Dưới đây là đoạn hội thoại bà kể về cuộc đời của bà một cuộc đời đáng ngưỡng
mộ
Sinh viên: Giờ tụi con hỏi ngoại là hồi xưa á? Ngoại đi làm giao liên đúng không?
Bây giờ ngoại kể lại cái cảnh mà đi giao liên hồi xưa cho tụi con nghe được không?
Bà : Giao liên hả ? . Tụi con biết sao không, hồi đó bà đi giao thơ bà nuốt trên hai
chục lá thơ
Bà : Vậy chớ đi vô đó gặp lính ông Ngô Đình Diệm đó. Nó bắt quýnh mình á, nhai
nuốt, nhai nuốt . Mà thời đó thơ nó đâu có viết bự vậy đâu . Có bằng ngón tay vậy nè mà
ghi tắt không à. vd như Phụng Hiệp ghi chữ phụng không à
Bà: Tới chừng sau này đó là bị bắt
Bà: Bị lính Ngô Đình Diệm đó. Bắt vô trên trại Vĩnh Long. Bắt vô đó bắt bị nhốt,
nhốt điều tra, điều tra quá không nói gì thì nó, nó chặt không khai đó
Bà: Nó hỏi, anh em cha mẹ mày đâu. Tui nói tui đâu có biết, tui hổng cha hổng mẹ
gì hết . Tui con Bà Phước , Bà Phước nuôi tui. Tui đi làm mướn, làm thêm, tui sống qua
ngày
Bà: Bà nói vậy hoài à
Bà: Tụi nó nói con quỷ cứng đầu. Con quỷ này cứng đầu lắm
Bà: Không khai cái bắt đầu nó hỏi khai không, không khai nó chặt
Bà: Nó lấy dao nó chẻ vô đây nè, nó chặt ngón chân, nó chặt ngón tay. Xong cái nó
quýnh, nó đạp này kia ha. Nó quýnh 2 cây, 2 bên vậy nè . Giờ cũng còn nè
Bà: Bởi giờ đi bác sĩ thuốc không á. Bác sĩ nói còn sống được là cũng may đó
Bà: đây nè, cái ngón chân
Sinh viên: Cái ngón chân là bị chẻ hả bà?
Bà: Nó chẻ đường giữa ngón chân nè. Cái tay nó chặt nè, nó chặt ngay tay nè. Rồi
nó quýnh tùm lum hết chơn. Lưỡi lê nó đút cái lưỡi lê nó rọc rọc sát cái mũi giờ còn dấu
Bà: Nó nói con quỷ này cứng đầu quá. Thôi để tao nhốt con quỷ này
Bà: Cái nó bắt nó nhốt, nó bắt đi
Bà: Nó quýnh bà Tám Bông, nó bắt được bà Tám Bông nó , nó đi thơ đó. Nó bắt,
cái nó nhốt
Bà: Nhốt bà khám xét mà hồi đó dừng lá đó chứ như bây giờ ra được sao đâu. Nó
bắt bà Tám Bông đi, bà dẹt lá chung ra được
Bà: Xưa sau thấy có cái bờ cái bà chạy cái bò chạy ra, chung ra được, đi bờ thì dài
lắm thì khúc sậy chạy cỏ này kia không à. Thấy cái đám sậy lớn quá . Cái bà chung chân
vô cái cây, bà đứng trong đám sậy. Cái bắt đầu địch nó kiếm mà mình đâu có dám ra ,
súng nó bắn ra quá trời mà không có trúng mình tại lúc đó mình đi xa rồi cái bà ở trong
đó tới sáng
Bà: Cái hồi kia hồi bà thấy, thấy cái ông ổng chóng thuyền. Cái tui nói chú ơi địch
đó bắt tui mà giờ tui chốn được cái ổng cũng thương mấy người làm cách mạng cái ổng
đưa bà đi, ổng cứu bà. Cái ổng hỏi, cha mẹ giờ sao. Anh em, cha mẹ, còn không
Bà: tui hỏng biết . Giờ muốn đi tìm, sao tìm được
Chú chèo thuyền: giờ làm gì ?
Bà: thôi giờ cho tui làm du kích đi
Bà: Đi vậy đó, tối về đâu có nhà cửa
Bà: cái dòng lục bình, lá non he, thấy nào non là hái ăn đó
Bà: Sau này biết bao lâu mới tìm gặp cha mẹ đó, hỏi thăm
Bà: Hỏi thăm ổng, ổng bả chết ngày nào, tháng nào, mồ mã ở đâu cũng không biết
nữa . Rồi anh em cũng vậy. Chín người anh em mà 10 người bà bị lạt 9 người
Bà: Mà chỉ còn một người một à, còn lại chết
Bà:Con 8 đó, có thấy mặt mũi gì đâu
Bà: Tới giờ già làm sao đi tìm kiếm
Bà: làm sao đi nổi
Bà: Ngoại biết người ta ở đâu không?
Bà: Bà Tám hả, bây giờ thì nghe ở trển mà bà cũng yếu
Bà:lại gần bả mệt dữ lắm, bà đi làm xa bả về đó
Bà: rồi sau này mới nghe tiếng ông Cóc
Bà: Ông Cóc mày đó mà ổng chết
Bà:Cái giờ thằng thứ 7 đó, đem về thờ ở bển đó
Bà: Còn bả thì đâu biết ngày giờ nào đâu thờ, mồ mã gì ổng bả cũng đâu biết đâu
Sinh viên : Tụi nó có hỏi là bà đi giao thư đó cho ai không bà
Bà:Có Bà nói đâu có đâu, hỏi đi đâu cái nói tui đi mần mướn , mần thuê chứ có biết
thơ gì đâu. Tui đi mần, ai rủ thì đi mần
Sinh viên : Ủa ngoại ơi, hồi đó giờ ngoại có từng chứng kiến đồng đội của ngoại hy
sinh chưa?
Bà: Có nhiều lắm, nhiều lắm kìa mà bà không nhớ rõ
Sinh viên : Hồi xưa ngoại đi giao liên là ngoại được phân công là ngoại đi giao một
mình hay là ngoại sẽ đi chung với đồng đội của ngoại
Bà: Đi mình ên à, bà đi Phụng Hiệp, người kia đi Sóc Trăng hay chỗ khác dị đó.
Cũng hai ba người đi vậy đó
Sinh viên : Ngoại đi lội bộ đúng không ngoại
Bà: Lội bộ không à . Lội bộ đầu này, lội bộ đầu kia, gói theo bộ đồ. Làm cái đó
mình giao từ đâu tới đâu ngoại? . Giao Phụng Hiệp thì mình đi Phụng hiệp còn lên tới
Cần Thơ thì lên Cần Thơ , xuống Cà Mau ,...
Bà: Hồi đó người ta kêu bà là bà Bảy Đồng Tâm
Sinh viên : Ngoại tham gia giao liên đó là lúc ngoại bao nhiêu tuổi vậy ngoại?
Bà: Bà đi lúc 18 tuổi
Bà: Đi từ 18 tuổi đi tới 20 mấy tuổi bị bắt
Sinh viên : Mình giao cho cái người đó, mình biết người đó sao để mình giao
Bà: Ở Phụng Hiệp mình có một người thôi, ở Cần Thơ chỉ có một người thôi
Bà: Chỉ một tỉnh là một người thôi
Sinh viên : Có khi nào ở địch Việt gian, người ta giả mạo đưa thư xong người ta
tóm luôn người đó không
Bà: Không có, người viết thư người ta kỹ lắm, người ta chỉ người đó là người đó
chứ không bao giờ là người khác
Bà:Kỹ lắm chứ không phải người này người kia mình hỏi thăm hay được đâu
Bà: Giao cho người nào cái mình nhớ mặt người nhận cũng có 1 người à
Bà: Năm nay ngoại bao nhiêu tuổi rồi ngoại?
Bà: năm nay bà 84 rồi, tết nữa là 85
Bà: Hồi bà đi là trong 18 tuổi, bỏ cha bỏ mẹ đi hồi 18 tuổi tới giờ là cha mẹ chết
không biết gì hết, 10 người anh em có ên bà sống với nhỏ thứ 8 mấy người chết hết chơn
Bà: Chết hết chơn, mồ mã không biết ở đâu nữa
Bà: Ngoại ơi, kiểu như ngoại hoạt động cách mạng như vậy thì hằng năm có xuống
thăm hay xuống hỗ trợ cho cựu chiến bình này kia không ngoại?
Bà:Không biết



