Khác

BA BƯỚC CHÂN GIỮ BIÊN CƯƠNG – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

BA BƯỚC CHÂN GIỮ BIÊN CƯƠNG – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

16/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BA BƯỚC CHÂN GIỮ BIÊN CƯƠNG – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

Những năm đầu thập niên bảy mươi, bản tôi nằm sát đường biên Tây Bắc, quanh năm sương phủ. Khi ấy tôi mới mười bốn tuổi, vẫn còn chăn trâu, cắt cỏ trên nương, nhưng đã được giao làm thiếu niên liên lạc cho đồn biên phòng và đội giao liên hoạt động trong rừng.

Công việc của tôi khi ấy nghe có vẻ đơn giản: nhớ đường, thuộc lối, chạy nhanh và biết im lặng.

Ở đồn biên phòng có chị Lường Thị Sương, một giao liên nữ người Thái. Chị nhỏ con, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng và cương nghị. Chị thường gùi công văn, dẫn đường cho cán bộ vượt rừng, vượt suối. Có những tối mưa rừng xối xả, chị vẫn khoác áo tơi, dắt tôi theo những con đường mòn trơn trượt.

Mỗi lần như vậy, chị lại dặn:

“Có chuyện gì thì chạy trước, đừng quay đầu lại.”

Người chỉ huy đồn khi ấy là đồng chí Trần Văn Hạo, một cán bộ biên phòng đã nhiều năm bám bản. Anh nói không nhiều, nhưng nhớ tên từng hộ dân, từng đứa trẻ trong bản.

Anh dạy chúng tôi cách nhận ra dấu chân lạ trên đường rừng, cách nghe tiếng động trong sương mù, và quan trọng nhất là giữ bí mật bằng cả tính mạng của mình.

Một đêm cuối năm một nghìn chín trăm bảy mươi hai, địch tổ chức thám báo qua con đường mòn biên giới. Đồn cần chuyển gấp một bức điện vào căn cứ trong rừng sâu.

Chị Sương nhận nhiệm vụ.

Còn tôi đi trước làm liên lạc dẫn đường.

Khi đến khe đá Nậm Cang, chúng tôi bất ngờ nhìn thấy ánh đèn pin lập lòe dưới lòng suối.

Có địch.

Không thể quay lại.

Chị Sương ghé sát tai tôi thì thầm:

“Em men theo sườn núi chạy về báo cho đồn.
Chị sẽ đánh lạc hướng chúng.”

Tôi lắc đầu, không muốn rời chị.

Nhưng chị khẽ đẩy tôi về phía sườn núi, nói rất nhanh:

Chạy đi… em còn nhỏ.

Tôi cắn răng lao vào màn sương dày đặc của núi rừng.

Con đường tối mịt. Chân trượt ngã mấy lần trên đá ướt. Gai rừng cứa rách bắp chân, đau rát.

Nhưng tôi không dám dừng lại.

Khi về đến đồn, tôi thở dốc kể lại mọi chuyện. Đồng chí Hạo lập tức triển khai lực lượng chốt chặn.

Đêm ấy, địch không thể lọt vào bản.

Nhưng chị Sương bị thương nặng. Khi rút lui, một mảnh đạn sượt qua lưng khiến chị mất nhiều máu.

Ngày chị rời nhiệm vụ giao liên, cả đồn im lặng. Không ai nói nhiều.

Đồng chí Hạo đặt tay lên vai tôi rồi nói khẽ:

“Con đường này không chỉ có người lớn giữ đâu…
có cả trẻ con nữa.

Chiến tranh rồi cũng qua đi.

Hòa bình trở lại với biên giới.

Tôi lớn lên, nhập ngũ, rồi trở thành một người lính biên phòng – giống như anh Hạo năm xưa.

Còn chị Sương sau này về làm cán bộ phụ nữ của xã. Lưng chị không còn thẳng như trước, nhưng giọng nói vẫn ấm áp như ngọn lửa bếp trong những căn nhà sàn.

Bây giờ, mỗi sáng đứng nhìn cột mốc biên giới lặng lẽ trong sương, tôi lại nhớ về ba bước chân của ngày ấy.

Bước chân của người lính biên phòng bám đồn giữ bản.
Bước chân của người giao liên nữ xuyên rừng trong đêm tối.
Và bước chân non nớt của một đứa trẻ chạy giữ đường liên lạc.

Những bước chân ấy lặng lẽ, không ồn ào.

Nhưng chính chúng đã góp phần giữ cho đường biên Tây Bắc bình yên đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn