BA CHỊ EM VÀ BẢN TRÁNG CA Ở HÀM CHÍNH
Đặng Thị Minh Ngọc
Trên dải đất miền Trung đầy nắng gió, nơi gian lao đúc kết nên những ý chí sắt thép, vùng đất Hàm Chính, Hàm Thuận, Bình Thuận (nay thuộc tỉnh Lâm Đồng) là nơi ghi dấu một câu chuyện lịch sử có một không hai. Đó là thiên bản ca đau thương nhưng ngời sáng khí quật về ba chị em ruột trong một mái nhà: Bùi Thị Hai, Bùi Thị Dị và Bùi Thị Sáu. Sinh ra từ một gốc rễ, cùng lớn lên dưới mái tranh nghèo và tắm chung dòng nước mát quê hương, ba người phụ nữ ấy khi bước vào cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc đã cùng gánh chịu những bi kịch tột cùng, để rồi cùng trở thành những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – biểu tượng vĩnh cửu của lòng yêu nước kiên trung.
Khi tiếng gọi của Tổ quốc lâm nguy vang lên qua hai cuộc kháng chiến, ba chị em dòng họ Bùi đã không ngần ngại gạt nước mắt, động viên những người thân yêu nhất của mình cầm súng ra chiến trường. Lần lượt từng người chồng, người con rời xa vòng tay êm đềm của gia đình để tiến vào tuyến đầu đạn bom. Và rồi, những tin báo tử khắc nghiệt như cơn giông bão dồn dập dội xuống gia đình nhỏ. Trái tim người mẹ, người vợ như bị xé rách từng khúc khi cống hiến trọn vẹn những khúc ruột thịt cho nền độc lập dân tộc.
Bà Bùi Thị Hai chịu xót xa khôn cùng khi cả người chồng gắn bó nghĩa tình cùng 4 người con trai anh dũng hy sinh trên chiến trường.
Bà Bùi Thị Dị nén nỗi đau thấu trời khi tiễn đưa và mãi mãi mất đi 3 người con.
Bà Bùi Thị Sáu lặng lẽ gạt nước mắt trước sự ra đi của 4 người con trai ruột thịt.
Tổng cộng, 11 liệt sĩ – là chồng và những người con do chính ba chị em mang nặng đẻ đau – đã lần lượt ngã xuống, hòa máu xương mình vào lòng đất mẹ để đem lại màu xanh bình yên cho non sông. Con số 11 không chỉ là một mốc lịch sử xót xa, mà còn là kết tinh của vô vàn giọt nước mắt khóc thầm trong đêm, của những bàn tay gầy gò đốt từng nén hương ngóng về phía xa xăm.
Thế nhưng, sự mất mát tưởng chừng quật ngã mọi giới hạn chịu đựng ấy vẫn không thể làm sụp đổ tinh thần quật cường của ba người mẹ. Không gục ngã trước số phận nghiệt ngã, ba chị em bà Hai, bà Dị, bà Sáu đã tựa vào vai nhau, chia sẻ từng chén cơm, từng giọt nước mắt và nén đau thương thành hành động. Họ cùng nhau gánh vác công việc hậu phương, tăng gia sản xuất, tiếp tế cho du kích và kiên cường bám trụ trên mảnh đất quê hương băm vằn vết đạn.
Sự hy sinh nối tiếp của ba chị em ruột dòng họ Bùi là một hiện tượng lịch sử hiếm có, một tượng đài bằng xương bằng thịt ngời sáng tinh thần "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Câu chuyện về ba người Mẹ Việt Nam Anh hùng vùng đất Hàm Chính sẽ mãi mãi là bản tráng ca trường tồn, nhắc nhở muôn đời sau về cái giá vô giá của hòa bình và sức mạnh chịu đựng phi thường của người phụ nữ Việt Nam.



