"Ba chuyến gánh trong một đêm"
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Ngô Thị Tuyển nổi tiếng với sức khỏe đặc biệt. Theo các tư liệu lịch sử và hồi ký của lực lượng thanh niên xung phong, có những đêm chị liên tục gánh hàng tiếp tế trên tuyến lửa để bảo đảm hàng hóa kịp vào chiến trường, bất chấp bom đạn và kiệt sức.
Năm 1968, tuyến đường 15A ở Hà Tĩnh trở thành một trong những "tọa độ lửa" ác liệt nhất miền Bắc.
Đêm xuống là lúc các đoàn xe vận tải và lực lượng dân công hỏa tuyến hoạt động.
Để tránh máy bay địch, nhiều đoạn đường bị đánh hỏng phải vận chuyển hàng bằng sức người.
Đêm ấy, đơn vị của Ngô Thị Tuyển nhận nhiệm vụ đưa đạn dược và lương thực vượt qua một đoạn đường vừa bị bom cày nát.
Quãng đường không dài, nhưng phải đi qua nhiều hố bom, bùn lầy và những khu vực có thể bị máy bay quay lại bất cứ lúc nào.
Sau chuyến gánh đầu tiên, nhiều người đã thấm mệt.
Có người ngồi xuống bên vệ đường để lấy lại sức.
Riêng Ngô Thị Tuyển chỉ uống vội ngụm nước rồi quay lại điểm tập kết.
Đồng đội gọi với:
"Tuyển nghỉ một lát đã!"
Chị chỉ mỉm cười:
"Hàng còn nhiều, ngoài kia các anh đang chờ."
Rồi chị lại gánh chuyến thứ hai.
Đến gần sáng, khi nhiều người tưởng nhiệm vụ đã kết thúc, vẫn còn một số kiện hàng chưa được chuyển đi.
Nếu để đến ban ngày, máy bay địch sẽ phát hiện.
Không đắn đo, Ngô Thị Tuyển nhận luôn chuyến gánh thứ ba.
Đôi vai hằn sâu vết đòn gánh.
Hai bàn chân rớm máu vì đá sắc.
Nhưng chị vẫn bước đều trong màn đêm.
Khi những kiện hàng cuối cùng được đưa tới nơi an toàn, trời cũng vừa hửng sáng.
Đồng đội nhìn chị, ai cũng khâm phục.
Không phải vì chị khỏe hơn mọi người.
Mà bởi chị luôn nghĩ đến nhiệm vụ trước khi nghĩ đến bản thân.
Theo các đồng đội từng công tác cùng, Ngô Thị Tuyển nhiều lần nhận phần việc nặng nhất và luôn là người xung phong khi đơn vị cần.
Chính tinh thần ấy, cùng sức bền hiếm có, đã giúp chị trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng thanh niên xung phong chống Mỹ.
Năm 1970, Ngô Thị Tuyển được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



