BÀ CỐ TÔI – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG.
BÀ CỐ TÔI – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG.
Tôi sinh ra khi đất nước đã Hòa Bình,
Màu cờ đỏ nhộm máu người ngã xuống,
Để cho tôi cơm no, áo ấm đến trường,
Nào biết đâu bao thế hệ đã hy sinh.
Tôi lớn lên không còn tiếng bom rơi,
Chỉ nghe lại một thời oanh liệt ấy,
Qua trang sử hào hùng của dân tộc,
Từ ông tôi, người chiến sĩ trung kiên.
Mỗi chiều tà, ông lặng nhìn xa xăm,
Nhớ đồng đội đã ngã xuống năm xưa.
Mắt nhăn nheo rưng rưng hai dòng lệ,
Kể tôi nghe thời khói lửa quê nhà…
Ông tiếc thương người em út của mình,
Ông Mười hiền, thông minh và anh dũng.
Nhưng chiến tranh đã cướp ông mãi mãi,
Bỏ lại con thơ, vợ hiền, mẹ già mong.
Nỗi đau này chồng chất nỗi đau kia,
Khi bà cố nghe tin con đầu tử trận,
Rồi đứa khác bị bắt, tù đày, tra tấn,
Bà lặng người… như ruột xé từng cơn.
Bà nuốt hết nỗi đau vào miền sâu thẳm,
Một tay che chở đoàn cháu mồ côi,
Một tay cày cuốc, chắc chiu từng hạt gạo.
Đêm trở mình, nức nở gọi tên con.
Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau này không ?
Khi từng đứa con ngã xuống ở chiến trường,
Bà vừa làm bà, vừa làm mẹ, vừa làm cha lũ trẻ…
Chờ mong ngày Hòa Bình - đất nước được Tự Do.



