“Bà cụ bán nước cứu cán bộ ở Quỳnh Phụ”
Chợ Diêm Điền thời chiến luôn tấp nập, là nơi quân địch trà trộn và rình rập. Ở góc chợ có một bà cụ bán nước chè xanh, dáng nhỏ thó nhưng nhanh nhẹn và rất tinh ý. Không ai biết rằng dưới cái quang gánh nặng trĩu của bà, còn có một đường dây liên lạc bí mật của cán bộ Việt Minh.
Một buổi trưa, giặc bất ngờ ập vào bắt một cán bộ đang cải trang làm thợ muối. Anh bị chúng nhận diện và truy đuổi. Đang chạy tới gần quán nước, anh ngã xuống vì kiệt sức. Bà cụ không hề do dự, kéo ngay tấm liếp che xuống, đỡ người cán bộ vào trong rồi đổ cả ấm chè lên nền đất để xoá dấu chân.
Giặc chạy tới, hỏi bà có thấy ai chạy qua không. Bà thản nhiên chỉ ra phía bãi muối, nói giọng run run như người thật sự sợ hãi. Khi giặc đi rồi, bà mở nắp chum, ra hiệu cho cán bộ trốn vào trong. Nắp chum vừa đóng lại thì bọn lính quay lại kiểm tra lần nữa, nhưng vẫn không phát hiện.
Đến khi trời tối, bà mới đưa cán bộ ra bằng lối sau. Anh xúc động đến mức chỉ biết cúi đầu cảm tạ. Bà chỉ cười, nói một câu giản dị nhưng đẫm nghĩa: “Đất này là đất của mình, phải giữ lấy con ạ.”
Câu chuyện ấy lan truyền khắp vùng, như một ngọn lửa ấm trong những ngày đen tối. Người dân Quỳnh Phụ đến nay vẫn còn nhắc về bà cụ bán nước với lòng kính trọng, bởi giữa bão táp chiến tranh, bà đã cứu người bằng cả sự gan dạ và tấm lòng của một người mẹ.


