Bài viết

Bà cụ vá áo cho bộ đội

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh đầy gian lao nhưng cũng sáng ngời tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong những năm ấy, ở hậu phương có biết bao con người lặng thầm cống hiến. Câu chuyện về bà cụ vá áo cho bộ đội ở một làng quê miền Bắc là một hình ảnh đẹp còn được nhắc mãi.

Bà cụ tên là Mão, tuổi đã ngoài sáu mươi, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối xóm. Chồng mất sớm, con trai duy nhất đã lên đường nhập ngũ. Mắt bà đã mờ, lưng còng theo năm tháng, nhưng đôi tay vẫn nhanh nhẹn với kim chỉ. Ngày ngày, bà trồng thêm luống rau, nuôi vài con gà để sống qua ngày.

Những năm chống Mỹ, đơn vị bộ đội thường hành quân qua làng để vào tuyến lửa. Thấy các chiến sĩ quần áo sờn vai, rách gối vì mưa nắng và hành quân liên tục, bà Mão thương lắm. Từ đó, mỗi khi bộ đội dừng chân nghỉ, bà lại mang chiếc rổ đựng kim chỉ ra xin vá áo, đơm cúc, khâu lại ba lô cho các anh.

Ban ngày bà làm việc nhà, tối đến lại ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ, tỉ mỉ vá từng đường chỉ. Có hôm mưa rét, bà vẫn thức đến khuya để sáng kịp trao lại áo cho đơn vị lên đường. Bà thường nói: “Các con ra trận đã vất vả rồi, để áo lành mà đi cho ấm.”

Một lần mùa đông năm 1972, đơn vị pháo binh hành quân gấp trong đêm. Nhiều chiến sĩ áo rách chưa kịp sửa. Nghe tin, bà Mão nhóm đèn sáng hơn, gọi thêm mấy chị em trong xóm đến phụ. Suốt đêm ấy, tiếng kim khâu lách cách hòa cùng tiếng gió bấc ngoài hiên. Trước lúc trời sáng, hàng chục chiếc áo đã được vá xong.

Khi nhận áo, một chiến sĩ trẻ xúc động nói: “Bà như mẹ của chúng cháu.” Bà Mão chỉ cười hiền, mắt rưng rưng nhớ đến người con trai ngoài mặt trận.

Sau ngày đất nước thống nhất, người con của bà trở về trong niềm vui đoàn tụ. Câu chuyện về bà cụ vá áo lan khắp vùng quê như biểu tượng của tình quân dân thắm thiết trong thời hoa lửa.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh bà Mão bên ngọn đèn dầu, lặng lẽ khâu từng đường chỉ cho bộ đội vẫn là bông hoa đẹp của một thời lịch sử không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn