Bà Đoàn Thị Hảo – Người nữ công nhân quốc phòng bên cầu Hàm Rồng
Bà Đoàn Thị Hảo – Người nữ công nhân quốc phòng bên cầu Hàm Rồng
Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, biết bao chàng trai, cô gái Việt Nam đã tạm gác lại tuổi xuân, gia đình và những ước mơ riêng để lên đường làm nhiệm vụ. Trong số những người phụ nữ ấy có bà Đoàn Thị Hảo, sinh năm 1942, người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho quân ngũ và quê hương, đất nước.
Năm 1960, khi vừa bước vào tuổi mười tám, bà Đoàn Thị Hảo nhập ngũ. Đó là một quyết định gắn liền với trách nhiệm của một thế hệ thanh niên lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Từ ngày khoác lên mình bộ quân phục, cuộc sống của bà bước sang một trang mới. Tuổi trẻ không còn chỉ là những ngày tháng bình yên bên gia đình, mà là những ngày tháng rèn luyện, công tác và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Trong thời gian phục vụ quân đội, bà Hảo là công nhân quốc phòng, làm nhiệm vụ gắn với việc bảo vệ cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa – một địa danh có vị trí quan trọng trong những năm chiến tranh.
Cầu Hàm Rồng không chỉ là một công trình giao thông mà còn là một địa danh gắn với lịch sử chiến đấu và sự hy sinh của quân dân Thanh Hóa. Trong những năm chiến tranh, nơi đây phải đối mặt với những cuộc đánh phá ác liệt. Để giữ cho tuyến giao thông được thông suốt, biết bao cán bộ, chiến sĩ, công nhân quốc phòng và người dân đã ngày đêm thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng gian khổ.
Là một người phụ nữ, bà Hảo cũng đã góp phần của mình vào công việc chung ấy. Công việc của một người công nhân quốc phòng có thể không được nhắc đến nhiều như những chiến công ngoài mặt trận, nhưng đó là một phần không thể thiếu trong cuộc sống và hoạt động của quân đội thời chiến. Mỗi người ở một vị trí, đảm nhận một nhiệm vụ, cùng góp sức để bảo vệ những tuyến đường, cây cầu và hậu phương phục vụ cuộc kháng chiến.
Có lẽ trong ký ức của bà Hảo, những năm tháng bên cầu Hàm Rồng không chỉ có sự khắc nghiệt của chiến tranh mà còn có hình ảnh của những người đồng đội, những ngày làm việc vất vả và tình cảm dành cho quê hương. Ở tuổi đôi mươi, bà đã chứng kiến những biến động lớn của đất nước và trưởng thành trong môi trường quân ngũ.
Mười lăm năm từ năm 1960 đến năm 1975 là một quãng thời gian dài của cuộc đời. Đó cũng chính là phần tuổi trẻ đẹp nhất mà bà đã dành cho nhiệm vụ. Năm 1975, khi đất nước bước vào thời kỳ hòa bình sau chiến tranh, bà xuất ngũ. Sau những năm tháng phục vụ trong quân đội, người phụ nữ năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo hành trang đặc biệt: những ký ức của một thời tuổi trẻ đã sống và cống hiến cho đất nước.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời bà Đoàn Thị Hảo, điều đáng quý không chỉ nằm ở những con số: sinh năm 1942, nhập ngũ năm 1960, xuất ngũ năm 1975. Đằng sau những mốc thời gian ấy là 15 năm tuổi trẻ được gửi lại trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Câu chuyện của bà cũng là câu chuyện của cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam. Họ không nhất thiết phải đứng ở nơi tiền tuyến với khẩu súng trên tay mới được gọi là những người đã góp phần vào cuộc chiến đấu. Có những người làm công tác hậu cần, có người làm công nhân quốc phòng, có người bảo vệ giao thông, có người ngày đêm giữ gìn những cây cầu và tuyến đường. Mỗi công việc đều góp phần tạo nên sức mạnh chung của dân tộc.
Và trong ký ức về cầu Hàm Rồng – Thanh Hóa, hình ảnh người nữ công nhân quốc phòng Đoàn Thị Hảo là một phần nhỏ bé nhưng đáng trân trọng của một thời lịch sử. Bà đã đi qua chiến tranh bằng sức trẻ, lòng trách nhiệm và sự bền bỉ của một người phụ nữ Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, những năm tháng tuổi trẻ cũng đã trở thành ký ức. Nhưng những gì một thế hệ như bà Đoàn Thị Hảo đã trải qua vẫn có ý nghĩa đối với các thế hệ hôm nay. Đó là lời nhắc nhở rằng hòa bình không tự nhiên mà có; phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là biết bao năm tháng cống hiến thầm lặng của những con người bình dị.
Bà Đoàn Thị Hảo – người nữ công nhân quốc phòng sinh năm 1942, nhập ngũ năm 1960, xuất ngũ năm 1975 – đã dành những năm tháng thanh xuân của mình cho quân đội và nhiệm vụ bảo vệ cầu Hàm Rồng. Câu chuyện của bà là một ký ức đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước gian lao: âm thầm, kiên cường và giàu lòng trách nhiệm.



