Thân nhân liệt sĩ, người có công

BÀ ĐOÀN THỊ PHƯỢNG: MỘT ĐỜI GÌN GIỮ NGỌN LỬA TRI ÂN

Ở ấp Tân Xuân, xã Tân Hoà, bà Đoàn Thị Phượng, sinh năm 1956, là thân nhân gia đình liệt sĩ. Hơn nửa thế kỷ đã đi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng trong ký ức của người phụ nữ ấy, hình bóng người thân đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn hiện hữu qua những câu chuyện gia đình, những ngày giỗ, những nén nhang và sự nhắc nhớ không bao giờ vơi. Câu chuyện của bà là một lát cắt bình dị trong hành trình gìn giữ ký ức về những người đã nằm lại cho quê hương, đất nước.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mất mát không thể đo đếm bằng năm tháng. Có những cái tên dù thời gian có đi qua bao lâu vẫn được người thân nhắc đến bằng một niềm thương nhớ nguyên vẹn. Với bà Đoàn Thị Phượng, sinh năm 1956, ngụ tại ấp Tân Xuân, xã Tân Hoà, sự hy sinh của người thân trong gia đình là một phần ký ức gắn liền với cuộc đời bà.

Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, bà Phượng đã chứng kiến những đổi thay của quê hương từ thời chiến tranh đến ngày bình yên. Tuổi thơ, tuổi trẻ của bà gắn với một miền quê còn thiếu thốn, nơi mỗi gia đình đều có những câu chuyện riêng về chiến tranh. Có người lên đường rồi trở về, có người trở về với những thương tích trên mình, và cũng có những người mãi mãi không trở lại.

Trong gia đình bà, sự hy sinh ấy để lại một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.

Những năm tháng ấy, cuộc sống của người dân quê chủ yếu dựa vào ruộng vườn. Ngày qua ngày, người lớn tất bật với công việc, trẻ nhỏ phụ giúp gia đình. Trong những bữa cơm đạm bạc, trong những buổi tối bên ánh đèn, câu chuyện về người thân đã hy sinh đôi khi được nhắc lại. Không có những lời lẽ cầu kỳ, chỉ là vài câu chuyện giản dị về một người từng sống, từng yêu thương gia đình, từng có những ước mơ như bao người trẻ khác, rồi lên đường làm nhiệm vụ và không trở về.

Chính những điều bình dị ấy lại trở thành ký ức quý giá nhất.

Thời gian trôi qua, bà Phượng đã bước sang tuổi 70. Mái tóc ngày nào nay đã điểm bạc, cuộc sống cũng có nhiều đổi thay. Nhưng mỗi khi đến ngày giỗ, ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7 hay những dịp gia đình sum họp, ký ức về người đã khuất vẫn trở về như một phần tự nhiên của cuộc sống.

Một nén nhang được thắp lên.

Một lời khấn được cất lên.

Một câu chuyện cũ lại được kể cho con cháu nghe.

Với bà, đó không chỉ là việc tưởng nhớ người thân mà còn là cách để thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường làng yên ả, những mái nhà sáng đèn mỗi tối, những mùa lúa trĩu hạt là biết bao sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bà Phượng không kể câu chuyện của mình bằng những điều lớn lao. Bà kể bằng những ký ức rất đỗi đời thường. Là cách gia đình gìn giữ hình ảnh người đã khuất. Là những lần nhắc tên trong câu chuyện gia đình. Là việc dạy con cháu biết kính trọng, biết ơn những người đã hy sinh. Và hơn hết, là giữ cho ký ức ấy không bị lãng quên theo thời gian.

Có lẽ, với những gia đình có người thân là liệt sĩ, sự tri ân không chỉ nằm ở những ngày lễ, những buổi tưởng niệm hay những nén nhang. Sự tri ân còn nằm trong cách mỗi thành viên sống tốt hơn mỗi ngày, biết yêu thương gia đình, biết trân trọng quê hương và có trách nhiệm với cộng đồng.

Nhìn lại chặng đường đã qua, bà Phượng càng thấm thía giá trị của hai chữ “bình yên”. Đó là điều mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng, nhưng cũng là điều được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người.

Câu chuyện của bà Đoàn Thị Phượng vì thế không chỉ là câu chuyện của một gia đình. Đó còn là câu chuyện chung của nhiều gia đình Việt Nam đã từng đi qua chiến tranh, mang trong mình những ký ức không thể nào quên.

Giữa cuộc sống hôm nay, khi những âm thanh của chiến tranh chỉ còn vang vọng trong những trang sử, những người như bà Phượng chính là những người đang âm thầm giữ lại ký ức. Họ kể cho con cháu nghe về những người đã đi qua cuộc đời mình, để những cái tên không chìm vào quên lãng, để lòng biết ơn được tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.

“Hoa lửa” không chỉ là hình ảnh của những năm tháng chiến đấu. Đó còn là ngọn lửa của ký ức, của tình thân và lòng biết ơn được gìn giữ qua thời gian.

Và trong mái nhà nhỏ nơi ấp Tân Xuân, ngọn lửa ấy vẫn được bà Đoàn Thị Phượng lặng lẽ gìn giữ bằng một điều giản dị nhất: nhớ về người đã khuất, trân trọng cuộc sống hôm nay và kể lại cho thế hệ mai sau.

Bởi có những người đã hy sinh để đất nước có ngày bình yên. Và có những người ở lại, dành cả cuộc đời để gìn giữ sự bình yên ấy bằng ký ức và lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÀ ĐOÀN THỊ PHƯỢNG: MỘT ĐỜI GÌN GIỮ NGỌN LỬA TRI ÂN | Câu chuyện thời hoa lửa