Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ba đồng đội được cứu

Sau một ngày dài căng thẳng, đơn vị Cu Nâu nhận được tin ba chiến sĩ trong nhóm bị tách khỏi đội hình và chưa trở về. Không khí trong đơn vị lập tức trở nên lo lắng. Ba người ấy đều là những đồng đội đã từng cùng Cu Nâu chia nhau nắm cơm, cùng hành quân qua những con đường dài và cùng ngủ dưới những tán rừng.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ba đồng đội được cứu

Sau một ngày dài căng thẳng, đơn vị Cu Nâu nhận được tin ba chiến sĩ trong nhóm bị tách khỏi đội hình và chưa trở về.

Không khí trong đơn vị lập tức trở nên lo lắng.

Ba người ấy đều là những đồng đội đã từng cùng Cu Nâu chia nhau nắm cơm, cùng hành quân qua những con đường dài và cùng ngủ dưới những tán rừng.

Cu Nâu ngồi lặng.

Anh nhớ những câu chuyện quê nhà của họ.

Một người quê Thanh Hóa, thường kể về mẹ.

Một người quê Nam Định, hay nhắc đến cánh đồng trước nhà.

Người còn lại ít nói nhưng rất chăm chỉ, luôn giúp đỡ mọi người trong tiểu đội.

Tiểu đội trưởng Hòa yêu cầu mọi người giữ bình tĩnh và thực hiện việc tìm kiếm theo sự phân công của chỉ huy.

Cu Nâu cùng một số đồng đội tham gia.

Trong suốt chặng đường, anh không ngừng nghĩ:

“Nhất định phải tìm thấy anh em.”

Sau một thời gian, họ phát hiện dấu vết của ba người ở một khu vực cách vị trí đơn vị không xa.

Cu Nâu và đồng đội nhanh chóng báo lại cho người phụ trách.

Không lâu sau, ba chiến sĩ được tìm thấy. Họ đều mệt và cần được chăm sóc, nhưng vẫn còn tỉnh táo.

Khi nhìn thấy những người đồng đội đến, một chiến sĩ xúc động:

— Tôi cứ nghĩ mọi người đã đi xa rồi.

Cu Nâu đáp:

— Anh em mình không bỏ nhau.

Câu nói ấy rất ngắn, nhưng khiến cả nhóm im lặng.

Ba người lần lượt được đưa về nơi an toàn và được chăm sóc.

Tối hôm ấy, cả tiểu đội ngồi bên nhau.

Người chiến sĩ được tìm thấy nhìn Cu Nâu rồi nói:

— Cảm ơn cậu.

Cu Nâu lắc đầu:

— Đừng cảm ơn. Lúc khó khăn thì ai cũng sẽ làm vậy thôi.

Tiểu đội trưởng Hòa đứng gần đó, nhìn những người lính trẻ rồi nói:

— Hôm nay các cậu đã hiểu thêm một điều quan trọng. Trong một tập thể, không ai là người thừa. Khi một đồng đội gặp khó khăn, những người còn lại phải biết quan tâm và tìm cách giúp đỡ trong khả năng của mình.

Cu Nâu gật đầu.

Anh nhìn ba người bạn đang ngồi bên cạnh.

Chỉ vài giờ trước, cả tiểu đội còn thấp thỏm lo lắng.

Giờ đây, tiếng nói chuyện và tiếng cười đã trở lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Cu Nâu nhớ đến mái nhà tranh ở Quỳnh Đôi và người cha từng dặn:

“Đi đâu cũng phải biết thương người.”

Anh hiểu rằng mình đã mang theo lời dặn ấy vào đời quân ngũ.

Không phải bằng những lời nói lớn lao, mà bằng cách biết quay lại tìm một người bạn, biết chia sẻ khi đồng đội gặp khó khăn và biết trân trọng sự sống của từng người bên cạnh.

Đêm ấy, ba người đồng đội được cứu trở về.

Còn với Cu Nâu, đó là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất về tình đồng đội.

Bởi có những lúc, điều khiến người lính vững vàng nhất không phải là sức mạnh của riêng mình, mà là niềm tin rằng khi mình gặp khó khăn, sẽ có những người nhất định quay lại tìm mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn