Bài viết

Ba Giây Nảy Lửa Và Kế Hoạch Chặn Cầu Thép

Hưng Yên26/12/2025Chu Gia Bảo (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là lính đặc công thủy. Chiến trường của chúng tôi là sông nước. Nhiệm vụ thường xuyên là đánh phá các căn cứ, tàu chiến, và đặc biệt là những cây cầu thép lớn mà địch dùng để vận chuyển quân sự.

Năm 1971, địch xây dựng một cây cầu thép quan trọng bắc qua sông Vàm Cỏ, dài gần 150 mét. Cây cầu này là huyết mạch vận chuyển cho toàn bộ khu vực phía Đông. Nhiệm vụ của đơn vị tôi là phải phá hủy cây cầu này trước khi chúng hoàn tất việc củng cố.

Kế hoạch được đưa ra là đánh sập trụ cầu chính bằng khối thuốc nổ lớn. Vấn đề là, địch canh gác rất cẩn mật, có tàu tuần tra liên tục và đèn pha chiếu sáng rực rỡ vào ban đêm. Việc tiếp cận trụ cầu mà không bị phát hiện là điều gần như không thể.

Tôi xung phong nhận nhiệm vụ cảm tử này. Tôi quyết định không đánh vào ban đêm mà đánh vào lúc rạng sáng, khi địch thường chủ quan, mệt mỏi nhất.

Đêm trước khi hành động, tôi đã tính toán kỹ lưỡng. Dòng sông Vàm Cỏ có đặc điểm là vào rạng sáng, thường có một lớp sương mù dày đặc bay là là trên mặt nước, nhưng chỉ kéo dài tối đa năm phút trước khi bị tan đi hoàn toàn bởi ánh bình minh.

Tôi quyết định: Tận dụng lớp sương mù này làm lớp ngụy trang cuối cùng.

Đúng 4 giờ 30 phút sáng, tôi lặng lẽ bơi ra sông, mang theo khối thuốc nổ lớn buộc vào lưng. Tôi ngụy trang bằng bùn đen và lá dừa nước.

Lớp sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ mặt sông. Tôi lợi dụng sương mù để bơi đến gần trụ cầu. Khi chỉ còn cách trụ cầu khoảng 20 mét, sương mù bắt đầu tan dần.

Lúc đó, tôi nghe thấy tiếng lính gác trên cầu đang nói chuyện. Thời gian không còn nhiều. Tôi tăng tốc, bơi nhanh nhất có thể.

Khi tôi vừa đến chân trụ cầu, sương mù đã tan gần hết. Ánh đèn pha từ đồn gác bắt đầu quét đến. Tôi chỉ còn chưa đầy ba giây để gắn khối thuốc nổ vào vị trí đã định và kích hoạt kíp nổ hẹn giờ.

Tôi dùng răng cắn dây, tay ấn chặt khối thuốc nổ vào mặt thép. Đúng lúc này, một tên lính gác nhìn thấy sự chuyển động lạ dưới chân cầu và bắn một loạt đạn cảnh cáo.

Đạn sượt qua người, nhưng tôi đã kịp thời kích hoạt kíp nổ và lặn xuống nước.

Tôi bơi hết sức, dùng dòng nước xiết để thoát khỏi khu vực. Vài phút sau, "RẦM!" Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Trụ cầu chính bị đánh sập, kéo theo sự sụp đổ của toàn bộ cây cầu thép.

Chiến công này đã cắt đứt tuyến vận chuyển quan trọng của địch, tạo điều kiện thuận lợi cho quân ta tiến công. Tôi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Tôi luôn nhớ: Chiến thắng đôi khi chỉ nằm trong Ba Giây Nảy Lửa. Sự dũng cảm tuyệt đối và tốc độ hành động chính xác là yếu tố quyết định để biến điều không thể thành có thể.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 29. Tôi xin phép được hóa thân thành Thương binh, người đã phải vật lộn với những di chứng của chiến tranh và tìm lại niềm vui sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ba Giây Nảy Lửa Và Kế Hoạch Chặn Cầu Thép | Câu chuyện thời hoa lửa