bà Hồ Thị Hương lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Sinh năm 1937, tại A Đeng – quê hương La Lay, bà Hồ Thị Hương lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ sớm, bà đã thấm thía nỗi gian truân của quê hương và nuôi dưỡng trong tim mình một niềm tin son sắt: dù là phụ nữ, vẫn có thể góp sức cho cách mạng, cho độc lập của dân tộc.
Sinh năm 1937, tại A Đeng – quê hương La Lay, bà Hồ Thị Hương lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ sớm, bà đã thấm thía nỗi gian truân của quê hương và nuôi dưỡng trong tim mình một niềm tin son sắt: dù là phụ nữ, vẫn có thể góp sức cho cách mạng, cho độc lập của dân tộc.
Năm 1958, bà nhập ngũ, tham gia công tác tại Trại Sản xuất Khu ủy, biên chế C19 – K200 – Quân khu 4. Công việc của bà gắn liền với sản xuất, hậu cần và bảo đảm đời sống cho cán bộ, chiến sĩ nơi tuyến sau. Giữa bom đạn, đói rét và bệnh tật rình rập, bà cùng đồng đội vừa lao động sản xuất, vừa bảo vệ cơ sở, giữ vững hậu phương để tiền tuyến yên tâm chiến đấu.
Suốt 17 năm bền bỉ cống hiến, bà đã đi qua gần trọn một đời thanh xuân trong gian khó. Những mùa rẫy khắc nghiệt, những đêm sơ tán tránh bom, những lần thiếu ăn, thiếu mặc… không làm bà chùn bước. Ngược lại, chính tinh thần chịu thương chịu khó, sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của người phụ nữ La Lay đã trở thành điểm tựa vững chắc cho tập thể nơi trại sản xuất.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, bà xuất ngũ, trở về bản làng A Đeng thân yêu. Rời quân ngũ, bà tiếp tục sống giản dị, cần mẫn, làm gương cho con cháu, truyền lại câu chuyện một thời hoa lửa—nơi người phụ nữ bình dị đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.



