Bài viết

bà Hồ Thị Lang lớn lên trong những năm tháng núi rừng Trường Sơn dậy sóng.

Sinh năm 1945, tại A Rông Dưới – La Lay, bà Hồ Thị Lang lớn lên trong những năm tháng núi rừng Trường Sơn dậy sóng. Tuổi trẻ của bà không chọn sự yên lành; chiến tranh gọi tên, và bà lặng lẽ đáp lời bằng tất cả sự bền bỉ của người phụ nữ miền núi.

Quảng Trị07/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1945, tại A Rông Dưới – La Lay, bà Hồ Thị Lang lớn lên trong những năm tháng núi rừng Trường Sơn dậy sóng. Tuổi trẻ của bà không chọn sự yên lành; chiến tranh gọi tên, và bà lặng lẽ đáp lời bằng tất cả sự bền bỉ của người phụ nữ miền núi. Năm 1964, bà tham gia công tác tại C16 – BCHQSHH, Quảng Trị – Quân khu 4. Từ đó, 12 năm (1964–1976) trôi qua trong nhịp sống khẩn trương của cơ quan quân sự giữa vùng đánh phá ác liệt. Công việc của bà là phục vụ, bảo đảm, hỗ trợ—những phần việc không ồn ào nhưng giữ cho bộ máy chỉ huy vận hành thông suốt giữa bom đạn. Có những ngày cơ quan phải di chuyển liên tục, dựng lán giữa rừng sâu; có những đêm pháo kích rực sáng bầu trời Quảng Trị. Trong hoàn cảnh ấy, bà Hồ Thị Lang vẫn bám vị trí, tỉ mỉ hoàn thành từng việc nhỏ: lo hậu cần, sắp xếp nơi ăn ở, giữ nền nếp sinh hoạt để cán bộ, chiến sĩ yên tâm công tác. Gian khổ nối dài, mưa rừng, sốt rét, thiếu thốn trăm bề—nhưng bà không chùn bước, bởi trong bà luôn có một niềm tin giản dị mà vững bền: giữ vững hậu phương là giữ vững con đường đến hòa bình. Năm 1975, đất nước trọn niềm vui thống nhất. Bà vẫn tiếp tục nhiệm vụ thêm một năm, đến 1976 mới trở về quê hương La Lay. Mười hai năm hoa lửa của bà khép lại trong lặng lẽ, không hào quang, không lời kể công—chỉ còn lại ký ức của những ngày đã sống trọn vì Tổ quốc. Hôm nay, nhắc đến bà Hồ Thị Lang là nhắc đến hình ảnh người phụ nữ cách mạng âm thầm mà kiên gan, lấy trách nhiệm làm danh dự, lấy bền bỉ làm sức mạnh.
Câu chuyện của bà là lời nhắc cho thế hệ trẻ La Lay rằng:
bình yên hôm nay được giữ gìn bởi những con người đã đứng vững suốt nhiều năm giữa hoa lửa, để hòa bình kịp nở trên quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn