bà Hồ Thị Phăn, sinh năm 1941 – một người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình trái tim của tuổi trẻ cách mạng.
ở mảnh đất A Rông Dưới – La Lay, có bà Hồ Thị Phăn, sinh năm 1941 – một người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình trái tim của tuổi trẻ cách mạng. Năm 1964, khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, bà rời bản làng, mang theo niềm tin giản dị của người con miền núi: “Còn sức là còn đi cách mạng.” Bà tham gia C16 – Đoàn BS BTT – Quân khu 4, bắt đầu 9 năm sống trọn vẹn giữa những tháng ngày được gọi bằng một cái tên rất đẹp mà cũng rất đau: thời hoa lửa. Ở nơi ấy, tuổi trẻ không đo bằng năm
Có một thế hệ đã lớn lên không cùng tiếng trống trường,
mà trưởng thành giữa tiếng bom gầm xé núi.
Trong thế hệ ấy, ở mảnh đất A Rông Dưới – La Lay, có bà Hồ Thị Phăn, sinh năm 1941 – một người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình trái tim của tuổi trẻ cách mạng. Năm 1964, khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, bà rời bản làng, mang theo niềm tin giản dị của người con miền núi:
“Còn sức là còn đi cách mạng.”
Bà tham gia C16 – Đoàn BS BTT – Quân khu 4, bắt đầu 9 năm sống trọn vẹn giữa những tháng ngày được gọi bằng một cái tên rất đẹp mà cũng rất đau: thời hoa lửa. Ở nơi ấy, tuổi trẻ không đo bằng năm tháng, mà đo bằng những lần vượt bom, những đêm thức trắng, những bữa cơm vội giữa rừng sâu.
Bà Hồ Thị Phăn cùng đồng đội làm nhiệm vụ phục vụ, bảo đảm, hỗ trợ chiến đấu – những công việc không xuất hiện trong bản tin chiến thắng, nhưng lại là nền móng cho mọi thắng lợi. Có những ngày đường bị đánh phá, bà cùng anh em lặng lẽ khắc phục trong đêm.
Có những đêm mưa rừng, sốt rét quật ngã thân người gầy nhỏ, bà vẫn cắn răng đứng dậy, bởi phía trước là nhiệm vụ, là đồng đội, là Tổ quốc đang cần. Tuổi xuân của bà trôi đi giữa rừng Trường Sơn như thế:
không son phấn, không ước mơ riêng,
chỉ có niềm tin son sắt vào ngày đất nước yên bình. Năm 1973, bà hoàn thành nhiệm vụ, trở về La Lay khi chiến tranh chưa kịp lùi xa. Trở về với đời thường, bà lại trở về đúng nghĩa là một người phụ nữ miền núi hiền lành, chịu thương chịu khó, chưa từng một lần kể công hay nhắc đến gian khổ đã qua. Nhưng với Đoàn hôm nay,
bà Hồ Thị Phăn chính là hình ảnh đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến:
dám đi, dám chịu, dám hy sinh,
và sẵn sàng gửi trọn thanh xuân cho Tổ quốc mà không cần được gọi tên. Câu chuyện của bà nhắc thế hệ trẻ La Lay hôm nay hiểu rằng:
màu xanh áo Đoàn hôm nay được dệt nên từ những năm tháng hoa lửa thầm lặng của cha anh ngày trước.



