"BÀ HOÀNG" CỦA NGOẠI GIAO VIỆT NAM VÀ CHỮ KÝ LỊCH SỬ

Trong lịch sử ngoại giao thế giới thế kỷ 20, hiếm có người phụ nữ nào để lại dấu ấn mạnh mẽ như bà Nguyễn Thị Bình. Báo chí phương Tây từng gọi bà là "Madam Bình" với sự kính nể, miêu tả bà như một "bông hoa thép": Xinh đẹp, duyên dáng trong tà áo dài nhưng lại sắc sảo, kiên định đến lạ lùng trước những nhà ngoại giao lão luyện của Mỹ.
Năm nay đã ngấp nghé tuổi 100 (sinh năm 1927), bà Nguyễn Thị Bình vẫn giữ được sự minh mẫn và phong thái sang trọng của một tri thức yêu nước. Nhớ lại những năm tháng đàm phán căng thẳng tại Paris (1968-1973), bà kể rằng vũ khí của bà không phải súng đạn, mà là trí tuệ và sự ủng hộ của nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới.
Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam nhỏ nhắn luôn nở nụ cười tự tin, đứng giữa vòng vây của hàng trăm phóng viên quốc tế, đã trở thành biểu tượng của một dân tộc khao khát hòa bình nhưng không bao giờ khuất phục. Bà đã đi khắp thế giới để nói cho nhân loại hiểu về cuộc chiến chính nghĩa của Việt Nam.
Ngày 27/1/1973, cả thế giới nín thở theo dõi khoảnh khắc bà Nguyễn Thị Bình đặt bút ký vào Hiệp định Paris, buộc Mỹ phải rút quân về nước, chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình ở Việt Nam. Đó là thắng lợi của bản lĩnh, của "Ngoại giao tâm công" (đánh vào lòng người).
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau ngày thống nhất, bà tiếp tục cống hiến ở cương vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Phó Chủ tịch nước. Cuộc đời bà là minh chứng cho thấy: Phụ nữ Việt Nam không chỉ giỏi việc nhà, đảm việc nước mà còn có tầm vóc quốc tế, đủ sức lay chuyển cả những thế lực cường quyền bằng sức mạnh của lẽ phải.
Gặp bà hôm nay, ta vẫn thấy ở bà ngọn lửa nhiệt huyết với đất nước, đặc biệt là sự quan tâm đau đáu đến giáo dục và thế hệ trẻ. Bà chính là một "pho sử sống" về nghệ thuật đàm phán và lòng yêu nước nồng nàn.



