Bài viết

bà Hợi và Câu chuyện của người ở lại

Quảng Trị06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Hợi nhớ lại những ngày đầu tiễn chồng lên đường. Khi ấy, bà vừa sinh con trai đầu lòng chưa đầy ba tháng. “Anh ấy bế con một lúc rất lâu, rồi mới đặt xuống, dặn tôi ở nhà cố gắng nuôi con khôn lớn,” bà kể, giọng chậm rãi. Từ đó, những lá thư gửi về thưa dần theo nhịp độ khốc liệt của chiến trường. Trong thư, ông Dũng chỉ kể sơ về cuộc sống hành quân, tránh nhắc đến nguy hiểm để vợ yên lòng.

Mùa hè năm 1972, chiến dịch tại Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Theo lời đồng đội kể lại, đơn vị của ông Dũng được lệnh vượt sông Thạch Hãn vào ban đêm để chi viện cho các chốt trong Thành cổ. Dòng sông khi ấy không chỉ cuộn chảy mà còn đầy rẫy bom đạn. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống ngay khi chưa kịp sang bờ bên kia.

Trong một lần vượt sông, chiếc thuyền chở tổ của ông Dũng bị pháo kích. Ông đã cùng đồng đội cố gắng cứu thương và giữ vũ khí, nhưng một quả đạn rơi gần khiến ông bị thương nặng. Dù được đưa vào bờ, ông đã không qua khỏi. Sự hy sinh của ông diễn ra trong lặng lẽ, giữa khói lửa chiến tranh, không có người thân bên cạnh.

Giấy báo tử được gửi về cho bà Hợi vào cuối năm đó. Khi nhận tin, bà như chết lặng. Đứa con trai còn quá nhỏ để hiểu chuyện, còn bà thì phải gồng mình vượt qua nỗi đau để tiếp tục sống. Những năm sau chiến tranh, bà một mình nuôi con khôn lớn, vừa làm ruộng, vừa nhận thêm việc may vá để trang trải cuộc sống.

Điều khiến bà day dứt nhất là nhiều năm liền không biết chính xác nơi chồng mình nằm lại. Mãi đến sau này, nhờ thông tin từ đồng đội và chính quyền, phần mộ của ông mới được quy tập về nghĩa trang liệt sĩ địa phương. Ngày ra thăm mộ, bà mang theo lá thư cũ – kỷ vật duy nhất của chồng – đặt lên bia như một lời đoàn tụ muộn màng.

Giờ đây, mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ, bà Hợi lại cùng con cháu đến thắp hương. Bà kể lại câu chuyện của chồng không phải để khơi lại nỗi đau, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương.

Câu chuyện của bà là một minh chứng chân thực cho sự hy sinh không chỉ của người lính, mà còn của những người ở lại – những thân nhân liệt sĩ đã lặng lẽ sống, gìn giữ ký ức và truyền lại giá trị của lòng biết ơn cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
bà Hợi và Câu chuyện của người ở lại | Câu chuyện thời hoa lửa