BA LẦN BỊ THƯƠNG VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
BA LẦN BỊ THƯƠNG VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Có những câu chuyện về chiến tranh khiến người đọc nhớ mãi không phải bởi quy mô của trận đánh mà bởi sức chịu đựng của một con người. Câu chuyện Cù Chính Lan bị thương nhiều lần trong trận Cô Tô là một trong những câu chuyện như vậy.
Ngày 29-12-1951, trong trận đánh đồn Cô Tô, Cù Chính Lan cùng đồng đội tiến công vị trí phòng thủ của địch. Để mở đường cho lực lượng tiến vào, bộ đội phải vượt qua những lớp rào dây thép gai.
Cù Chính Lan xung phong phá rào.
Trong lúc chiến đấu, anh bị thương lần thứ nhất.
Một người lính bị thương có thể phải rời khỏi trận địa. Nhưng Cù Chính Lan vẫn tiếp tục nhiệm vụ.
Anh nén đau, tiến lên phá tiếp các lớp rào để mở đường cho đồng đội.
Rồi anh bị thương lần thứ hai.
Một lần nữa, anh không chịu rời vị trí.
Điều này cho thấy sức chịu đựng phi thường của người chiến sĩ trẻ. Nhưng điều đáng nói hơn là động cơ phía sau. Anh không muốn để đồng đội bị chậm lại vì những chướng ngại vật trước mắt.
Đến lần thứ ba, anh bị thương nặng. Cơ thể không còn cho phép anh tiếp tục chiến đấu như trước. Nhưng Cù Chính Lan vẫn ở lại trận địa.
Anh nằm tại chỗ, tiếp tục chỉ hướng tiến và động viên đồng đội.
Trận đánh kết thúc thắng lợi. Cù Chính Lan hy sinh ngay sau đó.
Câu chuyện ấy cho thấy một khía cạnh rất sâu sắc trong phẩm chất của người anh hùng. Anh không phải một con người không biết đau. Anh vẫn là một người lính trẻ bằng xương bằng thịt. Điều khác biệt là anh đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên nỗi đau của bản thân.
Tinh thần ấy đã trở thành một trong những giá trị quan trọng của người lính Việt Nam trong chiến tranh.
Cù Chính Lan đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng trước khi ra đi, anh đã hoàn thành nhiệm vụ và góp phần tạo điều kiện để đơn vị giành thắng lợi.
Nhìn lại câu chuyện này, điều đáng trân trọng không phải là sự chịu đựng đau đớn để ca ngợi một cách cực đoan. Điều đáng nhớ là trách nhiệm của người chiến sĩ đối với nhiệm vụ chung.
Cù Chính Lan hiểu rằng mỗi người có một vị trí trong trận đánh. Nếu người phá rào dừng lại, đồng đội phía sau sẽ khó tiến lên. Vì vậy, dù bị thương, anh vẫn cố gắng làm phần việc của mình.
Chính sự tận tụy ấy khiến hình ảnh của anh trở nên đặc biệt.
Người anh hùng không chỉ xuất hiện khi diệt xe tăng.
Người anh hùng còn xuất hiện khi bị thương vẫn nghĩ đến đồng đội, khi sức lực cạn kiệt vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Cù Chính Lan đã để lại bài học ấy bằng chính những phút cuối cùng của cuộc đời.



