Ba Lần chống giặc-anh hùng vĩ đại Trần Quốc Tuấn
Trường:Trung Học Phổ Thông Hồng Ngự 3
Họ và tên: Nguyễn Thị Kim Hoa
Lớp : 11C4
Ba Lần chống giặc-anh hùng vĩ đại Trần Quốc Tuấn
Trong dòng chảy hàng ngày năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, vương Triều Trần hào hùng đã ghi vào sử sách những trang vàng chói lọi với ba lần đánh tan quân xâm lược Nguyên - Mông - đế quốc hung bạo bậc nhất thế giới lúc bấy giờ. Làm nên kỳ tích chấn động ấy, bên cạnh sự đồng lòng của muôn dân, không thể không nhắc đến vị Thống soái kiệt xuất, người anh hùng dân tộc: Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn. Thế nhưng, điều khiến ông trở thành một tượng đài bất tử trong lòng hậu thế không chỉ nằm ở tài thao lược binh pháp, mà trên hết, đó là một nhân cách lớn, một tấm lòng vĩ đại biết dẹp bỏ thù nhà để chung vai gánh vác nợ nước.
Câu chuyện cảm động và nổi bật nhất về cuộc đời Trần Quốc Tuấn chính là cách ông ứng xử trước ranh giới giữa " Hiếu" và " Trung", giữa lợi ích dòng tộc và vận mệnh quốc gia. Lịch sử kể lại rằng, cha của ông là An Sinh Vương Trần Liễu vốn có những hiềm khích sâu sắc, không thể hoá giải với vua Trần Thái Tông ( cha của Thái sư Trần Quang Khải ). Trước khi nhắm mắt, Trần Liễu đã cầm tay con trai và dặn tấm lòng đinh ninh: "Con không vì cha mà lấy được thiên hạ, thì cha chết nơi chín suối cũng không nhắm mắt". Lời trăng trối ấy là một áp lực nặng nề, một sự thử thách khắc nghiệt đối với lòng trung nghĩa của Trần Quốc Tuấn.
Nếu là một người ích kỷ, ông đã có thể lợi dụng binh quyền trong tay để dấy binh đoạt vị, trả thù cho cha. Nhưng không, đứng trước vận mệnh ngàn cân treo sợi tóc của đất nước khi gót giày viễn chinh của quân Nguyên - Mông đang tràn sang xâm lược , Trần Quốc Tuấn đã có một quyết định lưu danh thiên cổ: Ông chọn Tổ quốc. Ông thẳng thắn hỏi các con để thử lòng và khi người con thứ ba tỏ ý muốn cướp ngôi, ông đã giận dữ tuốt gươm định trị tội, rồi từ mặt cho đến chết. Hành động ấy khẳng định một lập trường đanh thép: Giọt máu dòng họ không thể quý bằng vận mệnh của giang sơnKhông dừng lại ở đó, bài học về tinh thần đại đoàn kết dân tộc của ông còn được khắc họa rõ nét qua cái bắt tay lịch sử với Thái sư Trần Quang Khải. Lúc bấy giờ, hai ông là hai người nắm giữ quyền lực lớn nhất triều đình , nhưng giữa hai dòng họ lại có vết rạn nứt sâu sắc. Hiểu rõ rằng"vua tôi đồng lòng, anh em hoà mục"mới là gốc rễ của chiến thắng, Trần Quốc Tuấn đã chủ động xóa bỏ băng giá. Trên bến Đông Bộ Đầu, trước khi xuất quân, ông đã chủ động mời Trần Quang Khải sang thuyền của mình cho cờ, rồi tự tay dọi nước thơm tắm cho vị Thái sư. Câu nói đùa đầy chân thành của ông:"Hôm nay thật may mắn được tắm cho Thái sư" và lời đáp lại của Trần Quang Khải: "Tôi cũng thật may mắn được Quốc công Tiết chế tắm cho"đã chính thức hóa giải mọi ân oán thế nào trước. Khi hai cái đầu đỉnh cao của đất nước hòa là một, họ đã tạo ra một làn sóng đoàn kết mạnh mẽ, lan toả từ cung đình ra đến chiến trường khốc liệt.
Nhờ có sự đồng lòng ấy, Trần Quốc Tuấn đã thổi bùng ngọn lửa yêu nước vào tim mỗi người lính thông qua áng văn bất hủ " Hịch tướng sĩ". Chính cái bắt tay đầy bao dung của ông đã đặt nền móng cho Hội nghị Diên Hồng lịch sử- nơi các vị bô lão và toàn dân cùng đồng thanh hô vang hai tiếng"Đánh!". Với hào khí" Sát Thát " được xăm trên cánh tay của mỗi người chiến sĩ, quân dân nhà Trần đã tạo nên khúc tráng ca chiến thắng vang dội tại Chương Dương, Hàm Tử, Vạn kiếp và đỉnh cao là trận thủy chiến sông Bạch Đằng lịch sử.
Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn qua đời đã hơn 700 năm, nhưng bài học về việc đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân của ông vẫn vẹn nguyên giá trị mang tính thời đại. Nhìn vào tấm gương của ngài, thế hệ học sinh chúng ta hôm nay tự rút ra cho mình những bài học sâu sắc. Đoàn kết không phải là điều gì quá to tát, đoàn kết chính là biết gạt bỏ những đố kỵ, ích kỷ nhỏ nhen trong lớp học , biết giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ, biết hoà mình vào tập thể để cùng xây dựng một ngôi trường văn minh, vững mạnh. Xin cúi đầu tri ân những anh hùng vĩ đại - người đã dùng cả cuộc đời để chứng minh rằng: Sức mạnh lớn nhất của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ nằm ở vũ khí, mà nằm ở hai tiếng Đoàn Kết.



