Bài viết

Ba lần chuyển thương dưới mưa bom

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 7B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, những người lính cứu thương luôn đối mặt hiểm nguy để giành giật sự sống cho đồng đội. Họ không cầm súng nhưng lại phải vào nơi bom đạn ác liệt nhất.

Hôm nay, em xin kể câu chuyện về cô y tá Nguyễn Thị Khoa – một người phụ nữ bình dị nhưng quả cảm. Câu chuyện được chính cô kể lại trong buổi gặp mặt tri ân thương binh liệt sĩ ngày 27/7 tại trường em năm ngoái.

Cô Khoa kể:

“Năm 1972, chiến trường Quảng Trị ác liệt vô cùng. Đơn vị bác đóng quân gần Thành Cổ, ngày đêm bom đạn trút xuống. Bác khi đó là y tá mới 21 tuổi, nhiệm vụ chính là cứu chữa và vận chuyển thương binh.

Đêm hôm ấy bác không thể nào quên. Khoảng 3 giờ sáng, địch nã pháo dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Tiếng kêu cứu vang lên từ phía hào chiến đấu gần đó. Bác vội khoác áo, ôm túi cứu thương lao ra.

Trong ánh sáng của pháo sáng, bác nhìn thấy ba chiến sĩ bị thương nặng nằm sát chân lô cốt địch. Nơi đó hoàn toàn trống trải, địch có thể nhả đạn bất cứ lúc nào. Đồng đội giữ bác lại:

– Không được! Ra đó là chết!

Nhưng tiếng rên rỉ của các thương binh vang lên khiến lòng bác như bị xé ra. Bác nói:

– Nếu để các anh ấy chết, tôi sống sao nổi.

Đoạn bác ôm túi cứu thương, cúi rạp người chạy như lao về phía các thương binh. Đạn réo qua tai, pháo sáng bừng lên, bóng bác in dài trên mặt đất. Cúi xuống kiểm tra, bác nhận ra một người trong số đó là anh Cừ – người đồng hương cùng xã, mới nhập ngũ hai tháng.

Bác cắn răng băng bó vết thương, rồi kéo từng người vào hố bom gần đó làm điểm trú tạm. Máu thấm ướt tay áo bác, nhưng bác không thấy đau, chỉ thấy tim đập thình thịch. Bác lôi từng thương binh lên cáng, nhờ hai chiến sĩ khỏe mạnh hỗ trợ cáng về hầm cứu thương.

Con đường trở về hầm chỉ hơn trăm mét mà dài như vô tận. Địch vẫn bắn liên hồi. Bác ôm xác cáng phía đuôi, men theo bờ ruộng. Bỗng một quả pháo nổ ngay cạnh, đất tung lên, cả nhóm ngã dúi vào nhau.

Trời đổ mưa. Mưa bom, mưa đất, mưa nước. Cáng trượt khỏi tay bác. Anh Cừ thều thào:

– Cô ơi… đừng bỏ em…

Bác gào lên:

– Không! Cô ở đây!

Bác lao đến ôm lấy anh, vác lên lưng, chạy như vô thức. Đạn rít sát tai. Mưa xối xả. Đất chân trơn trượt. Đến được cửa hầm, bác gục xuống, người kiệt sức.

Cứ tưởng mọi chuyện đã yên, nhưng bất ngờ pháo lại trút xuống gần đó, hầm cứu thương rung chuyển, đất rơi lả tả. Đơn vị lệnh phải chuyển thương ngay xuống hầm sâu hơn.

Vậy là bác lại cùng đồng đội băng ca thương binh xuống hầm thứ hai. Con đường chỉ vài chục mét nhưng hẹp, trơn và tối. Bác soi đèn pin, tay run lên vì kiệt sức. Khi vừa đến cửa hầm thì một viên pháo nổ gần đó, đất đá sập xuống cửa hầm, lấp gần kín lối vào.

Không còn thời gian, bác và đồng đội dùng tay đào, từng nắm đất rơi trong bóng tối, móng tay bong ra, máu rỉ. Phải mất hơn một giờ mới mở được lối vào. Hơi thở mọi người dồn dập nhưng vẫn phải chuyển thương tiếp.

Đến khi bác băng bó xong cho anh Cừ và các thương binh khác, trời đã hửng sáng. Cả người bác run lên vì lạnh và mệt, tay đầy bùn đất và máu. Anh Cừ nắm lấy tay bác:

– Nếu không có cô… chắc em chết ngoài kia rồi…

Bác chỉ cười, nước mắt lăn dài:

– Còn thở là còn cứu.

Cô ngừng kể, im lặng thật lâu rồi nói tiếp:

– Khi chiến tranh qua đi, nhiều đêm bác vẫn mơ thấy cảnh chạy trong mưa bom ấy. Bác hiểu rằng sự sống mong manh lắm, càng phải sống cho ý nghĩa, cho xứng đáng với những người đã không trở về.”

Qua câu chuyện “Ba lần chuyển thương dưới mưa bom”, chúng ta hiểu thêm về sự hy sinh âm thầm, lòng can đảm của những người lính cứu thương.

Trong hoàn cảnh sống và học tập hôm nay, chúng ta càng cần biết ơn thế hệ cha anh, biết trân trọng hòa bình và nỗ lực sống tốt, sống đẹp.

Xin nguyện tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn