BA LẦN ĐỨNG LÊN
BA LẦN ĐỨNG LÊN
BA LẦN ĐỨNG LÊN
Năm 1852, Nguyễn Hữu Huân đỗ đầu kỳ thi Hương ở trường thi Gia Định, từ đó người đời gọi ông là Thủ Khoa Huân. Ông từng làm Giáo thụ, có một cuộc đời mà lẽ ra có thể gắn với sách vở và bục giảng.
Nhưng khi quân Pháp xâm lược Nam Kỳ, ông từ bỏ cuộc sống ấy, tập hợp nghĩa quân đứng lên chống giặc.
Điều khiến người ta nhớ về Thủ Khoa Huân không chỉ là những trận đánh.
Mà là ba lần ông đứng lên.
Lần thứ nhất, ông bị bắt.
Lần thứ hai, ông tiếp tục bị bắt và bị đày đi xa.
Được trở về, ông lại tập hợp nghĩa quân.
Kẻ thù bắt ông lần nữa.
Nhưng điều đáng sợ với chúng có lẽ không phải là một người cầm vũ khí.
Mà là một người không chịu từ bỏ ý chí, dù đã biết mình có thể bị bắt thêm một lần nữa.
Năm 1875, Thủ Khoa Huân bị bắt lần cuối và bị xử chém tại quê nhà. Nhiều tư liệu ghi lại rằng trước cái chết, ông vẫn giữ khí tiết, không khuất phục.
Một lần đứng lên có thể gọi là dũng khí.
Hai lần là kiên cường.
Nhưng ba lần đứng lên sau những lần thất bại — đó là câu chuyện về một người không cho phép thất bại quyết định mình là ai.
Người có thể bị bắt.
Nhưng ý chí thì không có xiềng xích nào bắt được.

