BA LẦN ĐƯỢC CHIẾU PHIM ĐỂ BÁC HỒ XEM
Đêm hôm đó chiếu phim Đôngkysốt tại Phủ Chủ tịch. Phim hết! Đèn bật sáng. Mọi người vỗ tay. Bác rẽ đám đông đi thẳng đến chỗ chúng tôi. Sau khi khen ngợi tinh thần phục vụ của chúng tôi, Bác nói: Truyện Đôngkysốt, Bác xem rồi. Phim Bác cũng đã được xem. Hôm nay xem lại, nghe chú nói, Bác vẫn thấy khó hiểu.
Quay lại phía người xem phim, Bác hỏi: Thế nào, các cô, các chú có hiểu không?
- Dạ, truyện phim rắc rối lắm ạ. Bác quay về phía tôi, nói tiếp:
- Khó hiểu, không phải vì chú nói kém, mà vì bản thuyết minh dịch nhiều lời quá.
Một buổi khác, tôi lại được cử đi thuyết minh phim để phục vụ các đồng chí dân tộc miền núi do Bác chiêu đãi. Lúc sắp chiếu, Bác dặn tôi: Hôm nay chú nói để bà con nông dân nghe, nhất là bà con nông dân miền núi, chú nói thế nào cho bà con hiểu được thì nói.
Một lần nữa, tôi lại được cử đi thuyết minh phim để Bác nghe. Người xem cùng với Bác hôm đó toàn là cán bộ. Tôi nghĩ trình độ của các đồng chí đó cao, chẳng cần phải giới thiệu truyện phim trước. Khi tôi xin phép để chiếu phim, Bác ngồi gần đấy quay lại nhắc: Ấy, chú phải kể tóm tắt truyện phim. Có chỗ nào rắc rối phải giải thích để người xem hiểu… Chiếu trong nhà, tiếng lại oang oang. Bác ngồi gần nghe còn rõ, các cô các chú ngồi xa, sợ nghe không rõ tiếng thuyết minh. Phải kể truyện phim thì người xem mới nắm được hết.
Ba lần được đi chiếu phim để Bác xem, ba lần tôi đều được Bác nhắc nhở, dạy dỗ về ý thức phục vụ. Bác của chúng ta quan tâm chu đáo tới từng việc nhỏ. Và từ đấy, anh em chúng tôi ra sức viết những bản thuyết minh phim và nói sao cho giản dị, dễ hiểu như lời Bác dạy…



