Mẹ Việt Nam Anh hùng

BA LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC MẮT

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BA LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI GIỮ NƯỚC MẮT

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rú)

Mẹ Nguyễn Thị Rú sinh năm 1915, quê ở Điện Thọ – Điện Bàn – Quảng Nam, vùng đất “chưa mưa đã thấm”, nơi con người quen sống chung với gió Lào, bom đạn và những mất mát không lời. Cả cuộc đời mẹ gắn với mái nhà tranh, luống khoai sắn, và những buổi chiều đứng lặng nhìn con đường làng hun hút gió. Chiến tranh tràn về Quảng Nam – Đà Nẵng như cơn bão không dứt. Ba người con trai của mẹ, lần lượt đến tuổi, lần lượt khoác ba lô ra trận. Không ai hẹn ngày về. Mỗi lần tiễn con, mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém ít gạo rang, mảnh áo cũ, rồi đứng tựa hiên nhà nhìn theo bóng con khuất dần sau hàng tre. Mẹ không khóc. Không phải vì không đau, mà vì nước mắt phải để dành cho ngày đất nước yên bình. Làng xóm nói với nhau: “Mẹ Rú cứng như đất Quảng.” Nhưng chỉ có đêm khuya mới biết, khi gió rít qua mái tranh, mẹ ngồi một mình bên ngọn đèn dầu leo lét, tay lần tràng hạt, miệng gọi tên từng đứa con như gọi vào lòng mình. Có những cơn mưa rừng dội xuống, mẹ giật mình thon thót – không biết con mình đang ở chiến hào nào, có kịp tránh bom không. Rồi giấy báo tử đến. Không phải một lần, mà ba lần. Ba người con trai – ba phần máu thịt – đều nằm lại trên mảnh đất Quảng Nam – Đà Nẵng. Mỗi tờ giấy là một nhát cắt, nhưng mẹ vẫn ngồi thẳng lưng, nhận giấy bằng hai tay run run, môi mím chặt. Mẹ bảo: “Con tui hy sinh cho nước, tui không được gục.” Từ đó, căn nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, là chỗ dừng chân của bộ đội hành quân qua làng. Mẹ nấu nồi cháo loãng, vá áo, băng vết thương cho những người lính trẻ – như thể đang chăm sóc chính những đứa con chưa kịp trở về. Ba đứa con mất đi, mẹ dành cả phần đời còn lại để làm mẹ của cách mạng. Hòa bình lập lại, làng quê yên tiếng súng. Mẹ Nguyễn Thị Rú được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, danh hiệu lớn nhất chính là ngày đất nước thống nhất, cờ đỏ bay trên mảnh đất đã thấm máu con mình. Mẹ ra đi năm 2011, nhẹ như một cơn gió, mang theo ba cái tên mà mẹ đã gọi suốt cả đời. Mẹ không ra trận, nhưng đã hiến trọn cuộc đời cho Tổ quốc. Ba lần tiễn con, mẹ giữ nước mắt vào lòng – để đất nước được nở nụ cười hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn